Skip to content

[AL] – Chương 4

Tháng Mười 25, 2012

Chương 4

Hách tể mở ra tờ giấy trên tay, nhìn mặt trên cái gọi là “Chú ý hạng mục công việc “. . . Nhìn nhìn. . . Lại choáng váng. . .

1. Đông hải ăn thực vật, thỉnh không cần bắt hắn ăn thức ăn gia súc.

2. Bình thường số lần từ ngươi quyết định, bất quá nếu quá ít trong lời nói cũng có thể lùi lại thời gian quy phục và chịu giáo hoá, thỉnh chú ý.

3. Hấp thu xong, tròng mắt sẽ biến sắc.

4. Đêm trăng tròn làm ơn để Đông Hải bên cạnh, bằng không sẽ phát sinh chuyện đáng sợ.

5. Theo thời gian quy phục và chịu giáo hoá, động vật hình thái gì đó sẽ chậm rãi không thấy.

6. Muốn cho hắn nhanh lên có thể nói, cho hắn xem TV nhiều chút đi.

7… . . Không có, chính mình nghĩ biện pháp.

Cái gì! ! ! Nói cái gì chú ý hạng mục công việc cũng là 6 điểm, này muốn ta xử lý như thế nào, sinh hoạt vợ chồng! ! ! ? ? ? Tôi căn bản không cùng nam nhân đi cho làm con thừa tự a! ! !

Hách tể quay đầu nhìn nhìn ở trên ghế sa lon xem Đông Hải, khóe miệng hơi hơi trừu súc, này nên làm thế nào mới tốt. . . .

“Ọt ~ “Một trận tiếng kêu đánh vỡ trầm mặc, Đông Hải sờ sờ bụng của mình, xót thương nhìn Hách Tể – Hách Tể. . . Ăn. . Ha ha. . .

Ha hả. . . khóe miệng trừu súc càng nghiêm trọng . . . Ngay cả nói đều nói không tốt đến câu thông đều là cái vấn đề, thở dài gục đầu xuống, đây là mộng đi. . . . Ánh mắt mở ra sẽ không phải sự thực đi!

Hách Tể dùng sức nhắm mắt lại, đếm ngược  ba giây, lại dùng lực mở mắt ra, không không thấy, ngược lại chạy đến trước mặt.

Đông Hải nhào vào lòng Hách Tể hôn hắn, một trận loạn nhập, Hách Tể lại mất thật lớn khí lực đem hắn đẩy ra, cau mày nhìn, lại chỉ thấy hắn liếm liếm miệng, cả người lẫn vật bộ dáng vô hại, bất đắc dĩ  lại thở dài. . . – làm tốt, ta đi nấu đồ cho ngươi ăn.

_Uông! – vui vẻ lay động cái đuôi, thật đúng là rất giống sủng vật.

_Uy! Buông ra! Ngồi trước hảo! – Hách Tể đưa hắn quay về trên ghế sa lon, mở TV, Đông Hải tầm mắt lập tức bị hấp dẫn – Nhìn, học thêm chút, có biết hay không? – Uông! — Muốn nói là! là! – nhìn kia vẻ mặt hồn nhiên,Hách Tể nghĩ  không muốn đứng dậy . . .

Tự nhận hiện tại dạ dày không tốt, lấp đầy bụng của mình quan trọng hơn , cũng đói bụng đến phải hốt hoảng .Tùy ý nấu vài món, đặt ở trên bàn cơm sau, Hách Tể nhìn nhìn ở phòng khách, Đông Hải còn không dứt mắt nhìn TV, liền lớn giọng kêu hắn –  Đông Hải! – chỉ thấy cái lổ tai đột nhiên dựng đứng lên,tiếp theo liền nhìn đến hắn thân thể trần truồng chạy đến trước mặt mình.

_Ngươi ngươi ngươi! Đừng thân thể trần truồng a! – xoay người trở lại trong phòng vội vàng cầm quần áo đi ra nghĩ muốn cho hắn mặc, Đông hải lại cũng không phải,ương bướng từ chối Hách Tể – Không cần! a! ? Xem TV xong, lại có thể nói thêm một câu

_Đông hải, mặc xong quần áo. – số là muốn đem T-SHIRT mặc vào, chính là như thế nào cũng không tròng vừa cổ hắn.

_Không cần! Không thoải mái! Hách tể! – a? ! Lại nữa, vừa nhiều một câu. Một bên nghĩ muốn thay hắn mặc quần áo một bên kinh ngạc, nguyên lai thật sự có thể nói! Ách. . . Không đúng, hiện tại không phải thời điểm suy nghĩ.

_Đông Hải, không mặc sẽ không cho ăn cơm ác! Ngoan ~ – cứng rắn không được, vậy dùng ôn nhu đi! Đông hải mới ngoan ngoãn đứng yên cho Hách Tể cầm quần áo mặc vào, còn bĩu môi, thoạt nhìn chính là một bộ dáng không vui.

_Hách Tể. . . Quần. . . Không cần. . . – nhìn Hách Tể cầm quần vừa muốn thay hắn mặc vào, Đông Hải dùng ánh mắt đáng yêu nhìn hắn, kéo tay hắn cọ cọ,chính là làm nũng a. . _Bị như vậy, nhìn Đông Hải kia khuôn mặt lộ ra như vậy biểu tình, mặt không khỏi đỏ lên, thân thể còn hơi nóng lên!

_Hảo! Không mặc! Ngồi xuống! – đỏ mặt xác thực nghĩ muốn trấn tĩnh, Hách Tể thừa nhận vừa mới là rối loạn đúng mực, rõ ràng là nam hài tử như thế nào có thể bày ra như vậy biểu tình, nháy mắt tâm đều luống cuống.

Nhìn phía sau hắn sực nhớ có cái đuôi. . . Phải, mặc quần cũng khó có thể nào đi. . .

Ngồi vào bên cạnh Đông Hải, Hách Tể đem bát tới trước mặt hắn, thay hắn gắp chút đồ ăn, – nhanh ăn đi! – bất quá kế tiếp hình ảnh lại làm cho Hách Tể trợn tròn mắt. . . .

Người bên cạnh cũng không có cầm lấy đũa, mà là cúi đầu dùng miệng nghĩ muốn ăn đồ ăn, bất quá tựa hồ là bởi vì thay đổi quan hệ, tư thế dùng như thế nào chính là không có thói quen, vẫn phải dùng đầu lưỡi liếm. . .

_A. . . Ha hả. . . – đây là đang cười khổ, Hách Tể thật là khóc không ra nước mắt , kiểm  một con cẩu đột nhiên biến thành người còn không hiểu bị yêu cầu phải cùng hắn sinh hoạt vợ chồng, bây giờ còn muốn dạy hắn làm như thế nào là người a! ! ? ?

Hãy nhìn đến trước mắt loại vẻ mặt này, Hách Tể tâm lại mềm nhũn xuống dưới, cầm thìa gọi hắn nắm – Giống như vậy. . . Bỏ vào trong miệng, từ từ ăn. – một động tác một động tác dạy Đông Hải, nhìn hắn ngốc nghếch cố gắng nghĩ muốn nắm tốt thìa cơm.

Tiểu gia hỏa này còn rất khả ái. . .

Làm được một bên cũng chính mình ăn cơm, vội  cả ngày, bụng cũng đã đói. . . Nhìn bên cạnh người kia ăn ngon lành, trên mặt còn dính hạt cơm, một bộ dáng thỏa mãn, Hách Tể cười cười, này ban đêm còn náo nhiệt hơn. . .

Sau khi Lỵ Nhi rời đi, trở về cuộc sống hình thức, từ nhỏ đến lớn vẫn đều thực độc lập, tận lực không cho cha mẹ quan tâm, đều cô đơn, thẳng đến khi gặp Lỵ Nhi, lại cuối cùng vẫn là bỏ mình mà đi.

_Hách Tể! Uông! Uông! –  Đông Hải cầm bát đưa tới phía trước, tựa hồ là thêm một chén, nhìn vừa mới còn bị chính mình cho rằng là mỹ nhân, hiện tại vẻ mặt hồn nhiên thật không biết hắn là thích chính mình điểm nào nhất . . .

_Nói, thêm một chén!

_Hách Tể! Thêm một chén! – ai da! Học được hảo nhanh! Hách Tể cười cười vuốt đầu của hắn, lấy bát thay hắn thêm cơm.

Hơn một người. . . Cũng không tồi. . .

Dùng qua bữa tối, Hách Tể đứng rửa chén, Đông Hải ở một bên nhìn, tựa hồ thực cảm thấy hứng thú, nhìn hắn vẻ mặt tò mò rất là đáng yêu, rốt cuộc trước kia hắn thân phận là như thế nào. . .

Đột nhiên, Đông Hải vươn tay, làm cho vòi nước chảy ra dính vào bàn tay, hưng phấn phe phẩy cái đuôi, tiếp theo đưa tay tiến đến bên miệng liếm , nhìn động tác Hách Tể chạy nhanh đem hắn lau sạch, người nầy lại muốn để làm chi. . . ?

_Nước! Nước – nghĩ muốn bỏ ra khỏi Hách Tể, lại bỏ cũng không ra, Đông Hải tức giận dậm chân. . .

_Nghĩ muốn uống nước? – Đông Hải gật đầu, hắn thực khát a. . . Vì cái gì Hách Tể không để cho hắn uống?

Dở khóc dở cười . . . Quả thực giống tiểu hài tử, hách tể xoay người đi tới rót một chén nước đến trước mặt hắn, đặt ở trên tay hắn – không thể uống nước lã, sẽ đau bụng, đến, cầm.

Nhìn qua nhìn lại, Đông hải đem miệng uống, lại muốn dùng đầu lưỡi liếm , lại là như vậy không được, nhìn xem Hách Tể vừa bực mình vừa buồn cười, đưa tay lấy chén nước trong tay hắn, uống ngay một lần cho hắn xem.

_Giống như vậy, có thể hay không? – cái chén lại quay về tay Đông Hải, nhìn Hách Tể liếc mắt một cái, lộ ra một nụ cười, bởi vì Đông Hải cảm thấy được Hách Tể đối với mình hảo hảo, cũng không phát giận.

Đem cái chén bên cạnh ghé vào môi uống, Đông Hải muốn học bộ dáng Hách Tể uống nước, lại bởi nhanh quá nên bị sặc, Hách Tể đương nhiên ở một bên cũng hoảng sợ, chạy nhanh đem cái chén tiếp nhận, dùng giấy vệ sinh lau mặt Đông Hải.

_Khụ khụ. . . Ô. . . . Ô a. . . . Không thoải mái! ! Ô oa. . . . – giống cái tiểu hài tử khóc lên, làm cho Hách Tể càng luống cuống. . . Điều nầy sao lo liệu. . .

_Tốt lắm. . . Đừng khóc. . . Không khóc. . . – luống cuống tay chân dùng giấy vệ sinh thay hắn lau mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng nõn đều khóc thành đỏ bừng lên.

_Ô. . . Hách Tể. . . Không thoải mái. . . Ô. . . –  Đơn giản đưa hắn nhẹ nhàng ôm, nhẹ nhàng vỗ hắn, nếu giống tiểu hài tử hay dùng phương thức dỗ ngọt đi. . . – Đông Hải. . . Ngoan. . . Đừng khóc. . . Không khóc không khóc. . .

_Ô…ô. . . – nắm chặt quần áo Hách Tể, Đông Hải dựa ở trong ngực Hách Tể, thực thoải mái. . . Thực an ổn. . . Tiếng khóc dần dần chỉ còn nghẹn ngào. . . – đừng khóc. . Hách Tể mang ngươi đi ngủ được không. . . ? – vẫn là dụ hắn ngủ mình mới có thể thoải mái chút.

Quả thực tựa như lão sư a. . .

Chính là. . . Một lúc sau. . . Hách Tể đầu lại càng đau . . . . Dù sao chỉ có một phòng, muốn nói tặng cho Đông Hải ngủ, bất quá hiện tại hắn là ôm lấy cổ mình, tựa hồ muốn cùng với chính mình ngủ. . .

_Hách tể! Ngủ ngủ! Ngủ ngủ! Uông! – vui vẻ đung đưa cái lổ tai, Đông Hải nhớ rõ Hi Triệt ca có nói phải cùng nhau ngủ mới được a.

_Đông Hải. . . Ngươi một mình ngủ được rồi. . . Ta đi ngủ phòng khách. . . – Hách Tể còn không có chuẩn bị tâm lý phải cùng giường a!

_Uông! Hách Tể. . . Một người. . . Không cần! – Đông Hải phiết miệng, lại bắt đầu bày ra bộ dáng đáng yêu .

_Ngươi là nói. . . Không nghĩ một người? – không dùng lại cái loại này ánh mắt nhìn tôi . . .

_Uông! Là! – ách. . . Thế nhưng đã đoán đúng. . . Nhìn Đông Hải lại một bộ dáng xót thương nhìn mình, Hách Tể lúc này thực oán hận chính mình người tốt,tính tình tốt a. . .

_Hảo hảo hảo. . . Đi lên giường. . . – vừa nghe đến Hách Tể đáp ứng, Đông Hải sôi nổi chạy đến giường, còn lăn qua lăn lại. . . – Đừng làm loạn a! Ngươi không có mặc quần! –  nhìn áo T-SHIRT cực lớn, Đông Hải như vậy vô tình lộ  nửa người dưới cho mình xem.

Hách Tể rất là không biết làm sao. . .

Chính mình vừa lên giường, Đông Hải lập tức liền ôm lấy Hách Tể, ở ngực hắn cọ cọ, tiếp theo lại dùng miệng mình hôn Hách Tể – Uy. . . Ngô. . . – tại sao lại đến? Rốt cuộc ai dạy hắn động tác đó.

Một buổi tối cũng không biết hắn hôn mình mấy lần . . .

Hách Tể vội vàng đem Đông Hải đẩy ra, nghiêm túc lộ ra mặt, -Nghĩ muốn theo ta ngủ liền ngoan ngoãn! – nghe được bị ra lệnh, Đông Hải cũng chỉ có thể bỉu môi nhìn Hách Tể.Thật vất vả đều làm cho hai người nằm xuống, Hách Tể mới thư giãn một chút, như thế nào hôm nay như vậy mệt a. . . .

Bên cạnh người kia vẫn là chưa từ bỏ ý định, chính mình tìm cái nơi thực thoải mái nằm xuống, cũng không nhúc nhích, vốn đang nghĩ muốn ôm nhưng tay giơ lên một nửa lại buông xuống. . .

Sờ đầu của hắn, giống tiểu hài tử vuốt ve. . .

Ai. . . Theo còn không biết dưỡng một con cẩu lên giá sao mạnh mẽ tức giận. . .

Còn có cám ơn mọi người đích yêu thích ác😄

Tôi biết này thiên là pha trừu đích đi khôi hài lộ tuyến

Nhưng là. . . Nhìn xem vui vẻ là tốt rồi a ~~~

From → Uncategorized

8 phản hồi
  1. Ây yo đáng yêu hảo đáng yêu mình mà là anh mình sẽ chăm sóc Hải nhi tốt vô vàng🙂 sủng tới bến lun. Thú cưng như thế này thật là đán mơ ước. Cái cách nói và hành động thật k khác j trẻ con. Làm ng ta mún yêu mà k mún giận chút nào. Làm nũng nữa chứ úi giời thế này sao mà chịu đc? Cưng quá đi thôi. Dạy bé bi ns nè rồi phải sinh hoạt vợ chồng tuy ban đầu khá là bất ngờ nhưng cũn dần thích ứng đc. K bít anh sẽ ra sao đây? Mang theo đứa nhóc loi nhoi khả ái thế này. Hải nhi sẽ dần hoá ng qua thời jan sống cùn anh. Dỗi mà làm bộ dáng thế nì ta die mất quá ng ơi! Còn k mặc quần ôi dao die ng lun rồi🙂
    Mà mình thắc mắc bạn edit bộ nì thay Eunzyn hả? Hay làm chung?

  2. SJ Jewelfish permalink

    Dễ thương quá cer🙂 anh Hách dạy Hải nhi ăn cơm :”> ẻm không có mặc quần thì phải làm saooo? :))

  3. qinnie permalink

    Êu ui ! Đáng yêu quá ! Nhìn cái “Chú ý hạng mục công việc” mà choáng .Lại còn sinh hoạt vợ chồng nữa chứ . Anh cứ như đi trông trẻ ý .Hình như anh ngày càng ôn nhu hơn thì phải . Em lại còn làm nũng nữa chứ . Xem bộ anh đúng là không nhịn được rồi =))

  4. Ắc ắc, thực sự là Haeo nó đang giả nai hay thật, đến anh nó còn sợ >.<
    nhưng công nhận bé haeo dễ thương thiệt=)))))))))

  5. Momo permalink

    Ấu mài gớt =)) ” Hách Tể lúc này thực oán hận chính mình người tốt,tính tình tốt a. . .” Bày đặt đc ngủ w em dướg thấy mồ =)) còn oán hận mình ng tốt cái pp ý >\\\^

  6. ๑۩۞۩๑ ღMyn HyukHae shipperღ ๑۩۞۩๑ permalink

    Đáng yêu quá đi xD Nhìn tiểu Hải bập bẹ tập nói đáng yêu vô cùng xD Thấy gì mới mới lạ lạ là tò mò đụng vào rồi cười toe toét, uống nước bị sặc thì òa lên khóc, tất cả hành động chẳng khác gì trẻ con. Muốn giận cũng không giận được =)) Thiết nghĩ anh chăm bẩm bảo bối như thế thì mốt có thành thê nô luôn không nhỉ =)) Nhưng gì chứ anh có được con thú cưng đáng yêu như thế là phúc rồi =))

  7. Pi_JiHae108 permalink

    Hahaaa tiểu Hải đáng yêu quá sức mà!! Đúng là tiểu hài tử! Đúng thật dỡ khóc dỡ cười :))
    Hách ca à. Nếu anh ko mún thì em sẽ mang tiểu Hải về nuôi chỉ có điều em ko đáp ứng đc cái điều khoản “…” kia =)) tiếc thật :)) muahaaahaaa
    Anh chăm sóc tiểu hài tử cho tốt vào! Nhà có trẻ con cũng vui mà đúng ko Hách ca :))
    Tiểu Hải học nhanh thật =)) lại có thích hôn nữa =)) tối phải hôn vài lần rồi mới ngủ ngon Hách ca nhé :))

Trackbacks & Pingbacks

  1. [Trường Thiên] Animal Lover | HaNa Jung

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: