Skip to content

[AL] – Chương 13

Tháng Mười Một 20, 2012

Chương 13

Sau hôm đó, hai người lại càng ngày càng tự nhiên thân mật, thậm chí có khi Hi Triệt cùng một đám người đến nhà bọn họ làm khách cũng thường xuyên lo cáo lui, hại bọn họ khi đến đều bảo nhau phải mang kính râm đề phòng ah~ (ta biết 2 anh chị lùm j` dồi)

Về phần chuyện phòng the. . . Có Hi Triệt cùng bọn người kia cung cấp đích một đống kiến thức, hơn nữa Đông Hải tinh thần hiếu học chủ động, Hách Tể đương nhiên là không ngại . . . . Mỗi ngày làm cho nó phát sinh la. . .

Tỷ như sáng sớm trong bữa sáng, có thể chỉ là bởi vì Đông Hải thấy Hách Tể trên môi dính sữa bèn chạy qua liếm liếm, tái biến thành hôn, tự giác ngồi lên đùi Hách Tể, tự nhiên như vậy liền xảy ra. . . Hách Tể còn có khi muộn giờ. . .

Tỷ như Đông Hải không để ý lời cảnh cáo của Hách Tể, lại mặc tạp dề hôm nọ chạy đến phòng bếp đi từ phía sau lưng ôm lấy Hách Tể, cũng chủ động đích ngồi xổm xuống phục vụ, làm cho Hách Tể hai tay chống bồn rửa tay sau lưng, tự nhiên mà vậy lại đã xảy ra. . . Gas thiếu chút nữa đã quên tắt. . . (hai cái người này…=.= )

Tỷ như Hách Tể đang tắm Đông Hải đột nhiên chạy vào nói xong phải giúp xoa lưng, sát sát lại ở hai chân anh trong lúc đó cọ xát, tự nhiên mà vậy lại tái đã xảy ra. . . Bất quá nhiều lắm thiếu chút nữa trượt chân. . .(phòng tắm mà cũng….)

Đông Hải mỗi ngày bị bắt ăn no căng bụng, được Hách Tể cưng chìu , cảm giác thật hạnh phúc. . . Thẳng cùng Hi Triệt ca bọn họ khoe ra  chính mình không chọn lầm người đi! Nhìn Đông Hải được Hách Tể chiếu cố chăm sóc cẩn thận, ca ca cùng bọn đệ đệ cũng an tâm, nhân tiện hồi báo các gia gia ở Mỹ.

_Anh đã trở về! – hôm nay, Hách Tể về đến nhà, quả nhiên, lập tức nhìn đến Đông Hải sôi nổi đã chạy tới ôm lấy chính mình – Anh đã về rồi! Hôm nay công tác không khổ cực? Đông Hải ở nhà thật biết điều!

Chính là một cái ngắn gọn hưởng ứng, khiến cho Hách Tể cảm thấy bội phần hạnh phúc. . . Thật lâu không có cảm giác gia đình, không thể tưởng được có người chờ đợi mình về nhà,cảm giác như vậy kiên định từ Đông Hải đến đây về sau. . .

_Không khổ cực. . . Nhìn đến Đông Hải sẽ không vất vả . – Hách Tể cười đến ôn nhu, dùng chính mình đối cái mũi cậu cọ cọ.

_Ha hả. . .

_Hôm nay có học được cái gì không? – ôm Đông Hải, Hách Tể mang cậu vào phòng khách.

_Có luyện viết chữ! Anh xem! – Đông Hải đem tờ giấy đưa đến cho Hách Tể xem, chữ có chút xiêu vẹo, bất quá thật coi như chỉnh tề .

_A. . . Đông Hải nếu nhiều hơn nữa luyện vài lần nhất định sẽ viết rất khá xem!

_Ân! – Đông Hải tươi cười, ánh mắt mị thành trăng rằm, Hách Tể thích Đông Hải như vậy cười – Thưởng cho! Thưởng cho! – Đông Hải bỉu môi, Hách Tể cười cười hôn lên môi hắn, tuy nói phải thưởng cho, kỳ thật cũng không khác chính là một cái hôn mà thôi.

Hách Tể cũng thích Đông Hải như vậy làm nũng. . .

_Tốt lắm! Trên bàn hôm nay anh mua cho em món cơm hải sản, đến ăn đi!

_Hảo oa ~~~ Hách Tể tốt nhất  ~~

Hôm nay Đông Hải cũng an phận, bất quá Hách Tể cảm thấy kỳ quái chính là, Đông Hải liền nhìn chằm chằm vào TV tựa hồ nghĩ đến sự tình gì, ngay cả ăn cơm cũng không chuyên tâm . . .

_Đông Hải a ~ đang suy nghĩ gì? – Hách Tể trước mặt quơ quơ, mới để cho cậu phục hồi tinh thần lại, bỗng thấy cậu ánh mắt uỷ khuất đang nhìn mình. . .

Không biết vì cái gì. . . Hách Tể cảm thấy được có cổ cảm giác mát. . .

_Hách Tể. . . . – hai cái lổ tai song song rũ xuống, hai tay nhỏ bé còn tại trước ngực lấy đầu ngón tay xoắn vào nhau. . .

_Chuyện gì?

_Đông Hải cũng không thể được đi. . . Chơi trò chơi viên ngoạn. . . ? – bỉu môi, Đông Hải biết làm nũng là  một chiêu luôn luôn đối Hách Tể hữu dụng, bất quá lần này cần phải mũi dính đầy tro , bởi vì Hách Tể tiếp theo rõ ràng sẽ từ chối. . .

_Không được a. . . – Đông Hải như bây giờ làm sao có thể đưa ra cửa, nếu như bị phát hiện  còn không bị đưa đi nghiên cứu thực nghiệm –  chờ Đông Hải cái lổ tai cùng cái đuôi cũng không thấy, tái mang đi được không? .

Biết Đông Hải ở nhà buồn, tám phần là nhìn đến TV quảng cáo chỗ vui chơi, muốn đi ra ngoài chơi, Hách Tể cũng chỉ có thể trước trấn an. . . Dù sao hiện tại Đông Hải bộ dáng bị phát hiện cũng không phải chuyện tốt. . .

_Em muốn đi! – kéo Hách Tể, lần này Đông Hải thực kiên trì, mỗi ngày học tập cùng xem tv bằng không chính là làm tình, tuy rằng thực hạnh phúc, chính là thật vất vả biến thành người, lại cũng không thể đi ra ngoài ngoạn, cậu mau buồn đến chết.

_Không được rồi. . . Đông Hải ngoan. . . – không cần ~ muốn đi ra ngoài ngoạn! ! – Đông Hải! Đừng đùa giỡn tùy hứng! – Ô ~~ Hách Tể không thương em ! – Không phải a. . . anh là lo lắng cái lổ tai cùng cái đuôi bị phát hiện  không tốt lắm đâu. . .

_Cái lổ tai cùng cái đuôi? – quơ quơ cái lổ tai, tròng mắt hướng lên trên vòng vo chuyển, Đông Hải này mới ý thức tới chính mình hiện tại bộ dáng đích xác không thích hợp xuất môn, thất vọng thở dài. . .

_Đừng khổ sở , Đông Hải nhịn một chút, chỉ cần hoàn toàn biến thành người, Hách Tể liền mang đi ra ngoài ngoạn, được không?

_Ân. . . – Đông Hải buồn bã gục đầu xuống, ngã vào trong lòng anh,ngực cọ  cọ, cũng cũng chỉ có thể như vậy . . . Hi Triệt ca cũng có nói qua, phải cẩn thận không thể bị người khác phát hiện, sẽ có người xấu đem mình chộp tới làm thí nghiệm. . .

Hi Triệt ca. . . ! ? A! ! Có! !

Đông Hải mạnh ngẩng đầu, làm cho Hách Tể giật mình, tiếp theo liền nhìn anh vui vẻ tiêu sái đến điện thoại, thuần thục nhấn số

_Hi Triệt ca! Hi Triệt ca! Đông Hải muốn đi chơi trò chơi viên!

_…

_. . . Hách Tể nói không được. . .

_…

_Đông Hải biết. . . .

_…

_Thật vậy chăng thật vậy chăng?

_Hảo! Bye bye!

Hách Tể nâng đầu, nhìn Đông Hải liên tiếp làm động tác khả ái, cưng chìu cười cười.

_Hách Tể ~ Hi Triệt ca nói hỗ trợ! Có thể đi! – xem ra mới vừa là gọi điện thoại cầu cứu đi.

_Hi Triệt ca? Như thế nào giúp?

_Ngày mốt Thứ bảy! Thứ bảy!

_Đã biết đã biết! – biết Đông Hải đang nói thứ bảy nghỉ, ý là có thể dẫn cậu đi chơi trò chơi viên ngoạn, bất quá rốt cuộc Hi Triệt ca phải dùng phương pháp gì làm cho mình đem Đông Hải mang đi?

Ôm trong lòng ngực chính là đang vui vẻ , cái đuôi Đông Hải phe phẩy không ngừng, Hách Tể có điểm bất an. . .

Khó có thể nào là muốn đem cậu biến trở về cẩu đưa mình mang đi?

From → Uncategorized

5 phản hồi
  1. Chap 12 bạn set pass nên mình chưa đọc được, phóng qua đọc chap 13 luôn rồi. Hae với Hyuk chap này thiệt là quá…….. Ai bảo Hae cứ làm nũng anh như thế làm chi. Không biết Hae đi chơi có bị phát hiện không nữa. Chul tỷ dùng cách gì mà cho bé Hae đi chơi được thế!
    Mong chp sau của bạn nhé.
    À bạn thấy cái mail mình xin pass chap 12 chưa vậy?

  2. này thì comt hí hí hí hí
    2 đứa êu nhao rồi hay sao mà tềnh tứ ngay trốn đông người để mấy người kia phải đeo kính râm nhằm ngăn ngừa hư mắt thế? =)) đùa chứ em mà ở đó thì em cũng phải căng mắt ra xem 2 người này làm việc gì dù hệ quả là mắt em sẽ bị hư =))
    ôi lại còn làm chuyện ấy thường xuyên? hí hí hí
    aiya thiệt thương Hải vì bộ dạng đó mà k ra người được, cũng may em cnf nhớ tới Triệt tỷ k thì chắc ở nhà dài dài quá. cơ mà thấy anh Hách lo em cũng lo theo TT^TT

  3. Hai đứa thử nghiệm nhiều chỗ ghê nha
    E mún có xôi thịt ở phòng tắm nun cơ
    Em Hải dạo này hư ghê nhỉ,toàn câu dẫn a Hách vô( số) tội=.=

  4. Xôi thịt mọi lúc mọi nơi =)))

Trackbacks & Pingbacks

  1. [Trường Thiên] Animal Lover | HaNa Jung

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: