Skip to content

[AL] – Chương 19

Tháng Mười Hai 18, 2012

Chương 19

Hách Tể  lần nữa tỉnh lại sau khi, đã vốn là buổi sáng rồi, từ cửa sổ chiếu vào ánh mặt trời làm cho anh cảm thấy có chút chói mắt, cảm thấy có vật cạ và người, Hách Tể  xoay người, chứng kiến chính là Đông Hải như trước hồn nhiên nằm ngủ. . .

_Tiểu tử kia. . . Ngủ được như vậy sao. . .  – Hách Tể  hồi tưởng lại tối hôm qua phát sinh chuyện gì, nhớ kỹ Đông Hải sau khi biến thân bộ dáng quyến rũ, đối với anh chủ động câu dẫn, tiếp theo hai người không ngừng nhiệt liệt giao hợp, Đông Hải đột nhiên há mồm lộ ra răng nanh hướng trên vai cắn lấy, chính mình nhân tiện bất tỉnh nhân sự rồi. . .

Trên vai bị đả thương đã được xử lý băng bó xong, hẳn là các ca ca đã làm đi. . .

Chỉ là. . . Đông Hải tại sao muốn cắn anh đây?

Hách Tể  một bên nghĩ tới ngày hôm qua phát sinh chuyện một bên nghi hoặc sờ sờ đầu của cậu, di? Cái lỗ tai đây? Như thế nào không thấy nữa rồi! ! ? ?

Thân thủ dò xét tiến vào chăn bông sờ sờ cái mông, di? Cái đuôi còn đang ngoe nguẩy? ? Đang lúc Hách Tể  còn đang nghi hoặc, cửa phòng bỗng dưng mở ra.

_Tỉnh dậy? Vết thương còn không đau đớn? – vị thứ nhất vào vốn là Thịnh Mẫn, trên tay hoàn lại bưng bữa cơm sáng, xem phân lượng hẳn là phần cho hai người.

_Thể lực cũng không tệ lắm ~~ ha hả ~~ hại ta ngày hôm qua ngủ muộn~ – tiếp theo vốn là Hi Triệt, một bên ngáp dài lười biếng duỗi thắt lưng, phía sau đi theo Lệ Húc cùng Khởi Phạm.

Một đám người đi tới hai người bên cạnh, Hi Triệt sờ sờ đầu Đông Hải, vẻ mặt cưng chiều – Côn sâu lười, sao lại ngủ được như vậy, ngày hôm qua mệt muốn chết rồi đi. . . .

_Xin hỏi. . .

_Có phải hay không muốn hỏi chuyện ngày hôm qua? – Hách Tể  lời còn chưa dứt, đã được Hi Triệt cắt đứt.

_Uh. . .

_Này chúng ta trước phải nói với ngươi tiếng xin lỗi rồi. – buộng vật đang cầm trong tay, Thịnh Mẫn nói tiếp – đêm trăng tròn sẽ phát sinh chuyện ngày hôm qua ngươi cũng thấy đó, Đông Hải sẽ cùng ngươi phát sinh quan hệ, hơn nữa…đệ ấy còn cần máu của ngươi

_ Máu của ta???

_Đúng vậy, chúng ta muốn biến thành người phải có 2 loại chính là huyết cùng tinh dịch, người trước muốn tại lần đầu tiên trăng tròn cung cấp cho chúng ta có thể rồi, đương nhiên, hấp thụ phân lượng vốn là sẽ không đối với ngươi tạo thành có hại, rồi sau đó còn lại là bình thường nhất định phải cung cấp.

_Vậy tại sao. . .

_Không nói cho ngươi biết trước đúng không! ]

_Uh. . .

_Tại chúng ta đối với ngươi điều tra tư liệu. . . Ngươi sợ tiêm phải không! ?

_Ách. . . Đối với. . .  – Hách Tể  lúc này trên mặt xuất hiện nét sợ rồi. . .

_Ha ha ha ha! Cho nên như thế nào có thể nói cho ngươi đây! ! – Hi Triệt một bên bắt đầu cười to – Ngươi ngay cả tiêm đều sợ rồi càng huống chi Đông Hải là muốn dùng răng nanh đi hút máu của ngươi, nếu ngươi chạy trốn, chúng ta cũng không nghĩ muốn có cái gì chợt hiện mất!.

_Ta. . . – Hách Tể  nhưng thật ra không cách nào phản bác, đích xác, từ nhỏ chỉ sợ tiêm, trừ phi bất đắc dĩ.

Bất quá. . . Nói như vậy, chính mình vốn là kẻ trộm thuyền rồi? Quên đi quên đi. . . Cắn cũng cắn. . . Hay là tại tình huống. . .

_Được rồi! Hi Triệt ca đừng cười nữa, Hách Tể  ngươi ăn một chút gì đi! Đông Hải còn đang ngủ trước hết cho đệ  ấy tiếp tục ngủ, ngươi xem chờ một chút có muốn hay không cũng nghỉ ngơi một chút. Thịnh Mẫn mắt lạnh nhìn ở một bên Hi Triệt đang cố nín cười.

_Tốt, cám ơn. . . – Hách Tể  nhìn một bên toàn món bí đỏ, khóe miệng không tự giác thở ra – Được rồi! Ta có một vấn đề?.

_Cái gì vấn đề hả! ? Không muốn ăn bí đỏ sao? – rốt cục ngừng cười, Hi Triệt vừa chùi nước mắt vừa nói, quả bất kỳ nhiên mà, bị Thịnh Mẫn trừng mắt liếc.

_Ách. . Không phải. . . Vốn là Đông Hải…cái lỗ tai. . . – Hách Tể  chỉ chỉ Đông Hải, nơi đỉnh đầu.

_Được rồi! Ngươi không nói ta thiếu chút nữa đã quên. – Thịnh Mẫn từ túi tiền xuất ra một cái vòng cổ, không phải vốn  ở  lỗ tai Đông Hải vốn đeo chuông sao? – Nhớ kỹ chờ một chút Đông Hải tỉnh dậy giúp hắn đeo, đây là lúc đầu để ngừa nếu Đông Hải chạy chơi bị lạc có thể dễ dàng tìm.

Bởi vì biến thành người bước đầu tiên cái lỗ tai sẽ biến mất, cho nên đổi thành vòng cổ đeo vào đi!

_Ác ác. . . Thì ra là thế. Như vậy lần thứ hai trăng tròn sau lúc đó vốn là cái đuôi sẽ không gặp?

_Không sai! Giải thích tốt lắm ~ – Hi Triệt vừa nói – Tóm lại! Còn hai tháng, Đông Hải nhà chúng ta nhân tiện phiền toái ngươi rồi, các ngươi trước tiếp tục nghỉ ngơi đi ~ tỷ muội. . . Ách không. . . Các huynh đệ, đi!

Đám người ồn ào đã từ từ rời đi, Hách Tể  nhìn một chút Đông Hải bên cạnh đang say ngủ, vẻ mặt vô ưu tư lự. . .

Hai tháng nữa. . . Tựa hồ có điểm không nỡ rồi. . .

From → Uncategorized

3 phản hồi
  1. superheo44 permalink

    hức sao toàn end ở đoạn gây tò mò vậy :)) vì fic dịch nên ta cũng không có nhận xét được gì nhiều về cách viết hay gì gì cả😉 fic chắc còn dài lắm hả😀 Ta chờ các chap mới của nàng nhé😀

  2. này thì comt, sr tỷ vì bh em mới lội vào TT^TT
    em đã nói là Hải sẽ k biết thành người soi a~ hehe lại còn cao hơn là câu dẫn anh mới ghê chứ =)))
    anh Hách có vẻ như là yêu em đến đắm đuối rồi nhỉ? sắp xa em nên không nỡ kìa
    thôi thì cố giữ em lại bên mình đi, xơ mà sợ là Hải cũng k rời khỏi anh nữa chứ đừng nói =))

Trackbacks & Pingbacks

  1. [Trường Thiên] Animal Lover | HaNa Jung

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: