Skip to content

[AL] – Chương 37

Tháng Ba 1, 2013

Chương 37

_ Đông Hải. . . Anh không nói không tin em. . . – nhìn Đông Hải nọ vậy nhíu chặt mày, đôi mắt cũng đã hàm chứa nước mắt rồi, như thế nào có thể không đau lòng, anh đương nhiên tin tưởng Đông Hải sẽ không đối với Lỵ Nhi như vậy.

_ Đông Hải  a. . . Lỵ Nhi dù sao cũng là bằng hữu, động tác vừa rồi của em, nàng sẽ đau đớn a. . . –

_ Em không đau sao? Đông Hải không đau sao? Đông Hải ngày hôm qua cùng hôm nay cũng đau lắm! Rất đau! Hách Tể  vốn là đại đồ đần! ! – Đông Hải khóc, trở về phòng ngủ của chính mình, cũng là của Hách Tể . . .

Cửa bị hung hăng đóng, Hách Tể  không phải không có nghe rõ ràng bên trong truyền đến tiếng khóc. . .

Vẻ mặt trở nên cứng ngắc, Hách Tể  đem Lỵ Nhi đỡ đến ghế sa lon ngồi xuống. . .

_ Lỵ Nhi, nếu thật sự không thoải mái, nhân tiện uống thuốc nghỉ ngơi đi. . .

_ Lời này có ý tứ gì. . . Anh tin tưởng cậu ta không tin em? – theo tình huống khi nãy, Lỵ Nhi còn có chút vui vẻ cho rằng chính mình thắng. . . Hách Tể  được một câu nói ngược lại làm cho mặt nàng suy sụp xuống.

_ Xét Đông Hải thì tính tình cậu là sẽ không nói dối. – Dứt lời, Hách Tể  đứng dậy còn hướng phòng ngủ tiến vào.

_ Tại sao! Cậu ta theo anh nói bất quá chỉ ở cùng mấy tháng mà thôi, so với được với hai chúng ta cùng một chỗ sao?

Sửng sốt, đưa lưng về phía Lỵ Nhi  Hách Tể  vẫn chưa quay đầu, chỉ là trầm mặc một chút. . . Tiếp theo lời nói vuột khỏi miệng.

_ So được với. . .

_ Lý Hách Tể ! Anh tin không tôi chỉ cần gặp ba nói một tiếng, anh lập tức sẽ thất nghiệp, ngay cả xí nghiệp khác cũng không dám tuyển anh!

_. . . Tùy em . . . – ít nhất anh còn có được Đông Hải. . . Đã rất thỏa mãn rồi, tiểu gia hỏa kia còn đang bên trong khóc đây! Phải nhanh đi năn nỉ cậu. . .

Hách Tể  bước vào tiếp tục nghĩ muốn đi, phía sau đã có người ôm cổ anh lại.

_ Hách Tể . . . Không nên như vậy, xin lỗi. . . Không nên rời đi có được hay không. . . – Lỵ Nhi thanh âm nghẹn ngào, mặt áp vào lưng Hách Tể.

_ Xin lỗi, Đông Hải với tôi bây giờ quan trọng nhất. . . – Hách Tể  gỡ tay nàng hoàn tại chính mình trên lưng, xoay người đối mặt – Em trở về đi thôi. . . .

_ Không nên, Hách Tể . . . Anh đã nói anh yêu em, chẳng lẽ anh đã quên. . . – Lỵ Nhi vừa lại ôm Hách Tể , lần này là thật gắt gao không buông ra, Hách Tể  vừa mới lại muốn giãy, chứng kiến một bên vừa lại xuất hiện người.

 

_ Đông Hải. . . – nhìn Đông Hải khóc sưng hai mắt, cầm lấy áo ngủ dao động, nọ vậy vẻ mặt tức giận rồi lại thống khổ, nhìn Hách Tể  vốn là một trận đau lòng.

Nguyên bản tại bên trong khóc, mắng Hách Tể , nhưng ngẫm lại hẳn là chờ một chút anh sẽ tiến vào an ủi chính mình, tái theo chính mình nói là Đông Hải ngoan nhất, tái ôm một cái, nghe được bên ngoài tiềng ồn ào mới vừa lại mở cửa, nhưng lại chứng kiến như vậy cảnh tượng. . .

Đông Hải cũng cảm giác được chính mình tâm tính thiện lương như đau đớn đến sắp chết rồi. . .

_ Ta chán ghét Hách Tể ! ! – bỏ lại những lời này, Đông Hải bước nhanh chạy qua Hách Tể và Lỵ Nhi, lao ra cửa, Hách Tể quýnh lên dứt khoát bỏ qua Lỵ Nhi, không thèm quan tâm đến lý lẽ lập tức liền xông ra ngoài.

Nhìn hai người song song rời đi phòng, Lỵ Nhi cười cười xoa xoa nước mắt – Đại công cáo thành ~! – tiếp theo, cũng rời phòng, còn lại rất lịch sự đóng cửa.

Mặc áo ngủ trên đường chạy trốn, Đông Hải ngay cả giày cũng đã quên mang, chạy trốn thoát nhân tiện bởi vì đau đớn dừng lại rồi, không biết nên làm cái gì bây giờ, chân phát đau rồi, nhân tiện khóc được càng lợi hại rồi, trước Hách Tể  cũng không nỡ nhìn cậu đau . . .

_ Ô. . . Hách Tể  ghét nhất bị đau. . . Đại đồ đần. . . – một bước một bước tiêu sái đến một bên ngồi xuống, Đông Hải co hai chân, vùi đầu tại đầu gối nhân tiện khóc, thời tiết sớm đã chuyển mùa đông, gió rét lạnh thổi trúng Đông Hải thân thể không ngừng run rẩy.

Tại sao Hách Tể  không đuổi theo. . .

_ Đông Hải. . . – tâm lý mới nghĩ như vậy, chỉ nghe đến thanh âm quen thuộc, Đông Hải nhấc đầu, Hách Tể  đang đứng ở trước mặt, tay vịn đầu gối thở gấp.

_ Hách. . . . . . – vốn định lập tức kêu tên anh, nhưng vừa nghĩ đến cảnh tượng ở nhà, lập tức vừa lại nuốt trở về, đầu cũng cúi xuống. . .

_ Đông Hải  a. . . Không nên tức giận, vừa mới nãy vốn là hiểu lầm a. . . – ngồi xổm xuống, Hách Tể  nghĩ muốn nâng đầu Đông Hải xem một chút, nhưng tiểu tử kia quật cường không để cho anh làm điều đó.

_ Nhưng là em thấy anh ôm cô ta rồi. . . – Đông Hải khóc nghẹn ngào, còn ho vài tiếng, Hách Tể  vội vàng đem chính mình áo khoác cởi ra khoác trên người cậu.

_ Anh không ôm. . . Nhưng là Lỵ Nhi ôm anh. Anh không đúng, Anh sai rồi? Đừng khóc  a. . .em khóc, anh sẽ đau lòng lắm. . .

_ Hách Tể  không thương em có đúng hay không. . .

_ Sao. . . ?

_ Anh chưa từng nói qua yêu em. . . Bởi vì em không thông minh sao? Đông Hải có chỗ nào làm sai sao? Có phải hay không bởi vì Đông Hải không phải nữ sinh? Hay là bởi vì em không biết gì. . . – khóc đến hai mắt đẫm lệ, nguyên bản hai tròng mắt xinh đẹp cũng đã sưng lên bây giờ càng sưng lên, Hách Tể  vội vàng vươn tay lau mắt, đau lòng vỗ về mặt cậu.

_ Không có không có! Đông Hải không có làm sai chuyện gì! Đông Hải rất thông minh  a. . . Vốn là Hách Tể  bất hảo, đừng khóc có được hay không. . . – Nguyên lai là tại để ý chuyện như vậy, chính mình đích thật là ngu ngốc không biết dùng lời ngon tiếng ngọt, cho nên mới làm cho Đông Hải như vậy bất an sao?

Không đúng. . . Chờ một chút! Lỵ Nhi hôm nay tựa hồ có câu không quá thích hợp, ta có nói qua yêu nàng sao? ?

 

Hách Tể  cúi đầu trầm tư một hồi, đột nhiên. . .

Trời ơi, Hách Tể  chứng kiến Đông Hải lòng bàn chân chảy ra một ít máu, nhanh chóng nâng lên, cũng rách da chảy máu rồi. . . Quýnh lên lập tức đem cậu bế đứng lên, Đông Hải giật mình vội vàng ôm cổ anh.

_ Hách. . . Hách Tể ?

_ Ngoan, anh trước mang em trở về sát thuốc có được hay không?

Nhìn đột nhiên Hách Tể  bộ dáng nóng lòng, Đông Hải nhìn anh, bên mặt còn có mồ hôi hột, không biết tại sao, tâm tính thiện lương như không vừa mới như vậy đau đớn rồi.

Là. . Hách Tể , có thể hay không đừng làm em tổn thương thì tốt rồi?

 

From → Uncategorized

6 phản hồi
  1. Anh Hách đúng là quá yêu Đông Hải rồi, phải thẳng thừng với Lỵ Nhi như vậy mới đúng á. Cô ta mà không chịu rời đi nữa thì thiệt sự là Hải sẽ phải khóc nữa mất.

  2. Này cái đồ nữ nhân xấu dám cướp chồng Hải nhi nhà ta, dám gây ra hiểu lầm thật muốn đá nàng ta về núi cho khuất mất dạng như nàng k xứng đáng có tình yêu của ng khác nàng nên từ bỏ đi! K sẽ die thật đấy.
    Hải nhi nhà ta ngoan như thế mà nàng lại đi lừa gạt. Khiến Hải nhi bỏ đi, anh phải lao đầu theo sau rõ ràng vs anh Hải nhi mới quan trọng cô chả là cái j đâu từ bỏ ý định đi nhé!! Lần này anh k nói anh yêu Hải nhi là em bóp cổ anh thật đó nói cho ng ta tin anh đi chứ!

  3. limmie_hyukhae permalink

    Thương hải quá. Nhưg mà anh sủng hải nên ko lo. Chỉ mog nữ nhân kia nhanh nhanh biến đi. Thanks ss

  4. em muốn giết người A A A A A A A A
    Đồ con nhỏ đê tiện😐 anh Hách ăn ở có đức quá lại di quen 1 con hồ ly tinh như ả chứ >”<
    đến bh cô ả ms đi đây?????????????

  5. Soo In permalink

    con đàn bà xấu xa định chja rẽ 2 đứa à
    Tội nghjệp hải qúa anh hách cũng rất yêu hải à

Trackbacks & Pingbacks

  1. [Trường Thiên] Animal Lover | HaNa Jung

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: