Skip to content

[NTMNVV] Chương 3

Tháng Sáu 10, 2013

Chương 3

“Sư phụ! Lý Đông Hải vừa lại đánh con!” – Một tiểu bằng hữu vừa khóc vừa đi tìm sư phụ, nhìn thấy sư phụ nhân tiện khóc lớn hơn nữa, người khởi xướng đều là Lý Đông Hải.

Lý Đông Hải từ nhỏ chính là một tiểu bá vương, ngay từ đầu khi mới vừa khai giảng mọi người đều cảm giác được cậu lớn lên rất đáng yêu, đều nghĩ muốn chạm vào cậu, có người tưởng rằng cậu là tiểu nữ sinh nhân tiện trộm gần gũi thân thiết với cậu.

Kết quả. . . đều không ai ngờ.

“Ai là nữ sinh! Mụ mụ ngươi mới là nữ sinh!” – Khi còn bé Lý Đông Hải nhân tiện hiểu được giáo huấn người khác, liên tục đánh hết người này đến người khác, khi các tiểu bằng hữu nọ khóc còn không chịu dừng tay, sư phụ cũng sợ hãi, như vậy một người thoạt nhìn nhu thuận khi tiếp xúc lại hoàn toàn không hề như vậy.

Cuối cùng thậm chí phải mời phụ mẫu đến giải quyết, Lý Đông Hải cha mẹ đương nhiên vốn là cúi đầu xin lỗi, nhưng Lý Đông Hải cảm nhận được được chính mình một điểm sai cũng không có.

Sau khi về nhà cậu đương nhiên bị cha mẹ giáo huấn, chỉ là hình tượng tại trường mẫu giáo đã tạo, mọi người nhìn thấy cậu bản thân gầy yếu lại có thể một mình đánh hạ một bằng hữu to lớn, tự nhiên cũng không ai dám làm cho Lý Đông Hải phật ý.

Tại trường mẫu giáo, Lý Đông Hải cứ như vậy bị mọi người coi như lão Đại, chưa người nào dám trái ý, nhưng là cậu đối với nữ sinh cũng không tệ như vậy, mụ mụ dạy cậu không thể đánh nữ sinh, cậu chính là luôn ghi nhớ trong lòng.

Nữ sinh ngay từ đầu cũng có chút sợ cậu, nhưng cậu đối với nam nữ thái độ hoàn toàn bất đồng, hơn nữa cậu dáng vẻ đáng yêu tự nhiên dễ dàng khiến nữ sinh xiêu lòng, kì lạ thay Lý Đông Hải địa vị tiểu bá vương chính là do nam sinh e ngại nữ sinh yêu thích mà xuất hiện, cậu cũng làm không biết chán.

Vốn Lý Đông Hải sẽ vẫn như vậy, nhưng đến một buổi chiều nọ, một hài tử bỗng dưng xuất hiện.

“Các tiểu bằng hữu, đây là Lý Hách Tể , mọi người cùng cậu ấy hảo hảo ở chung có được không.” – Sư phụ đối với mọi người nói, nhưng Lý Hách Tể  vẫn như cũ sợ hãi rụt rè trốn ở phía sau sư phụ phía sau.

“Hách Tể  rất nhút nhát, mọi người cố gắng quan tâm cậu ấy.”

“Hảo ~” – Tiểu bằng hữu có hướng tức giận trả lời, sau đó sư phụ liền mang theo Lý Hách Tể  đi xuống bậc thang theo mọi người chơi đùa cùng một chỗ.

Bởi vì không biết nên làm cái gì bây giờ, Lý Hách Tể  liền một mình đứng không dám tiếp xúc với mọi người, lúc ấy tự nhận là vốn là trưởng lớp Lý Đông Hải trong lòng luôn cho rằng cậu nên đi giúp đỡ, mặc dù Hách Tể thoạt nhìn có điểm chán ghét.

“Ai! Ngươi lại đây theo chúng ta cùng nhau chơi đùa.” – Lý Đông Hải vươn đôi tay nhỏ bé kéo Lý Hách Tể .

“Ta…ta gọi là Hách Tể . . .” Lý Hách Tể  nhỏ giọng, Lý Đông Hải cũng không có nghe, chỉ là nghĩ tới chính mình thân là lãnh đạo lớp học, đương nhiên muốn đem mọi người dung nhập cùng một chỗ.

Duy trì tâm tính như vậy, cậu liền đem Lý Hách Tể  kéo vào chơi đùa nhạc cùng các nam sinh, những người khác không biết tại sao cũng đặc biệt cao lớn, chỉ có Lý Đông Hải cùng Lý Hách Tể  vừa lùn vừa gầy nhỏ, nhìn thấy đám nam sinh đó so với chính mình cao hơn một cái đầu khiến Lý Hách Tể  có điểm sợ hãi.

 

“Này! Ngươi làm chi trốn ở phía sau? Qua bên kia, chúng ta đi chơi trốn tìm!” –  Lý Đông Hải một tay lôi kéo Lý Hách Tể hướng vách tường, hét lớn mọi người muốn chơi trốn tìm, sau khi chơi đoán số liền quyết định do một người làm quỷ.

“Các ngươi trốn đi! Ta sẽ đi tìm các ngươi.” – Nam sinh liền úp mặt vào tường.

Lý Đông Hải lôi kéo Lý Hách Tể , hình như có nắm chắc tuyệt đối sẽ không bị tìm được.

“Mau, đi theo ta, ngươi nhất định sẽ không bị tìm được.”

“Ta gọi là Hách Tể . . .” – Lý Hách Tể  không biết lặp lại mấy lần, chỉ là Lý Đông Hải mang theo chính mình quanh quẩn qua phòng học, thậm chí né qua sư phụ mà chạy tới bên ngoài.

“Tại sao lại đi ra bên ngoài. . . ?” – Nhìn thấy trên đường còn có xe Mercedes  Benz, Lý Hách Tể  luống cuống.

“Đồ đần, ở bên ngoài nhân tiện nhất định sẽ không bị tìm ra a!” – Lý Đông Hải lôi kéo Lý Hách Tể  đến đường đối diện, Lý Hách Tể  nhưng lại sợ hãi được không dám đi qua.

“Không nên! Không nên.” – Hắn qua đường đều là mụ mụ nắm tay hắn, hắn không dám theo Lý Đông Hải cùng nhau qua đó.

“Ngươi cái đồ bồn cầu cái đừng ầm ĩ!”

“Ta không phải bồn cầu cái! . . .”

Lý Đông Hải có điểm bị hắn chọc giận, tại trường cũng không có người dám như vậy đối với hắn nói chuyện, hắn một thân dùng sức kéo Lý Hách Tể , bởi vì rất tức giận cho nên dùng lực đặc biệt lớn, Lý Hách Tể cứ như vậy bị kéo đi.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, sau khi Lý Đông Hải nghe thấy tiếng kèn xe thì Lý Hách Tể  đã bị xe đụng phải, chính mắt thấy như vậy Lý Đông Hải ngây ngẩn cả người.

Thanh âm rất lớn, Lý Đông Hải nhìn thấy Lý Hách Tể  bị hất văng đến phía trước, sau đó nghe thấy càng nhiều tiếng kèn, cậu nhưng lại chỉ là đứng ở nơi đó cũng không nhúc nhích. . .

Sư phụ nghe thấy thanh âm cũng chạy ra, nhìn thấy Lý Hách Tể đầu đang chảy máu, bọn họ thét chói tai cấp tốc gọi điện thoại, Lý Đông Hải lại đứng ở nơi đó. . .

 

            ***

 

“Bốp!” – Cái tát thật lớn ngay cả tiếng ồn của bệnh viện cũng không rõ bằng , cũng biết người đánh lực đạo có bao nhiêu dùng sức.

“Ngươi muốn như thế nào đi bồi người ta!” – Mẫu thân Lý Đông Hải phi thường phẫn nộ, mặc dù đã sớm biết con mình thường gây chuyện sinh sự, nhưng lần này thật sự rất nghiêm trọng rồi, trước mắt tiểu bằng hữu bị thương cũng còn chưa thoát nguy hiểm,   nếu là có chuyện gì, nhà mình vừa lại lấy cái gì bồi thường?

“. . . Xin lỗi.” Nhìn thấy ghế ngồi bên cạnh cha mẹ Lý Hách Tể  khóc không thành tiếng, cậu lần này thật sự cảm giác được chính mình sai lầm rồi.

“Ngươi mau xin lỗi cha mẹ Hách Tể!” – Lý mẫu kéo Lý Đông Hải hướng cha mẹ Lý Hách Tể đi đến, lúc này đèn cũng vừa tắt, Lý Hách Tể cha mẹ vội vàng đứng dậy, nhìn thấy y tá từ bên trong đi ra.

“Vết thương khá nặng, nhưng may là không nguy hiểm tính mạng.”

Nghe thấy không nguy hiểm tính mạng, cha mẹ Hách Tể cũng thở phào một hơi, mẫu thân hắn thậm chí bởi vì nhất thời buông lỏng còn cần người dìu đỡ.

Chỉ là lúc ấy, Lý Hách Tể  tại trước mặt chính mình bị đụng, thậm chí bị hất lên, như vậy một màn thật sâu khắc trong lòng Lý Đông Hải.

 

Bởi vì bây giờ Lý Hách Tể  còn đang mê man, cho nên Lý Đông Hải không thể làm gì khác hơn là đi trước về nhà, nhìn thấy mụ mụ không ngừng hướng xin lỗi, Lý Đông Hải mới biết được lần này thật sự nghiêm trọng rồi.

May là Lý Hách Tể  không nghiêm trọng đến tính mạng. . .

Không ít lần bị lý mẫu kéo đi xin lỗi, nhưng lần này chính là người do mình mà bị xe đụng, Lý Đông Hải vẫn rất áy náy.

Cách hai ba ngày sau, Lý Đông Hải cùng mẫu thân đi thăm Lý Hách Tể , nhưng tới nơi lại một người cũng không thấy rồi.

Giống như bốc hơi, sư phụ hời hợt mà nói cho bọn họ Lý Hách Tể  đã ra nước ngoài rồi, Lý Hách Tể  cứ như vậy biến mất không để lại tăm tích.

Lý Đông Hải muốn cùng hắn xin lỗi, nhưng thời gian đã lâu, cũng quên mất cái tên tiểu bằng hữu này rồi, cha mẹ cũng không nhớ, Lý Đông Hải chỉ cảm thấy nếu lại nhìn thấy người này, nhất định phải hảo hảo mà hướng hắn xin lỗi. . .

Sau đó chính là gặp Kim Khởi Phạm, Kim Khởi Phạm vốn là người thứ nhất đi vào thế giới của cậu, Khởi Phạm vào trường sau khi Hách Tể rời đi một tháng, có thể là căn cứ vào tâm tính muốn bồi thường, Lý Đông Hải đối với hắn phi thường tốt, thậm chí muốn người khác không được khi dễ hắn.

Cũng có thể bởi vì hai người cá tính tương đầu, cho nên rất nhanh thành vì bạn tốt, cho tới bây giờ.

“Khởi Phạm, ta thật sự cảm giác được hắn chính là người ta muốn tìm.” – Mặc dù quên tên, nhưng cậu có dự cảm, chính là trước mắt cái người như nhược kia, cho dù hắn không biết như vậy dự cảm từ đâu mà đến.

“Vậy đi thôi.” – Dù sao Lý Đông Hải muốn làm ai cũng ngăn cản không được, kể cả Kim Khởi Phạm.

From → Uncategorized

One Comment
  1. elfishy101510 permalink

    Nữ Vương từ nhỏ =)))))))
    Thì ra là muốn bù đắp, lấy thân báo đáp. Em Hải thật cao cả

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: