Skip to content

[TKPNS] Lục

Tháng Sáu 11, 2013

Lục

“Ha ha ha ha. . .” – Nghe được ta trả lời như vậy Tuấn Tú cũng rất mất hình tượng mà cười ha hả,  ngay cả Hữu Thiên cũng ha hả mà cười vài tiếng. Uh không sai, như vậy có thể sớm một chút về nhà rồi.

Về nhà? Ta cư nhiên còn có thể nghĩ muốn về nhà! Kỳ thật là muốn sớm một chút quên phiền não đi ~

Lý Đông Hải há mồm hay nói cách khác chỉ có thể nhếch miệng hừ một tiếng liền từ trong lòng ta ngồi dậy rồi. Ôi. . . Không biết Hữu Thiên muốn u buồn tới khi nào? Ta vô cùng chờ mong Lý Đông Hải tới nhà của ta trụ lại buổi tối nay,  nhất định rất thú vị!

“Ta có việc muốn nói với Tuấn Tú ” –  Hữu Thiên kêu ta cùng Lý Đông Hải đi trước.

Cả hai đi đến thang lầu, chúng ta mới phát hiện bầu trời cơ hồ đã tối đen, cả trường học một mảnh yên tĩnh, đồ vật trong bóng đêm có vẻ có chút dữ tợn, ta rõ ràng cảm giác được  Lý Đông Hải càng ngày càng gần sát vào ta hơn.

Ta mở điện thoại di động, màn hình chiếu ánh sáng lên mặt của ta , cùng Lý Đông Hải ở một chỗ ta nhân tiện thường xuyên nghĩ muốn đùa hắn. Ví như bây giờ ——

” A! ! ! ! !” – Ta vừa mới xoay qua Lý Đông Hải nhân tiện hét to một tiếng ngồi chồm hổm xuống ôm đầu, kinh khủng vậy sao?

“Làm sao vậy?” – Tuấn Tú nghe được thanh âm nhô đầu ra

“Không có gì, bị ta hù dọa mà thôi ” – Ta cười xấu hổ, sau đó ngồi xổm xuống xoa tóc Lý Đông Hải tỏ vẻ an ủi: “Không có việc gì rồi ~ đứng lên đi “

“Lý Hách Tể  ngươi không nên khi dễ hắn có được hay không? Lương tâm ngươi không áy náy sao?” – Tuấn Tú rất bất đắc dĩ mà giáo huấn ta một câu.

Ta không nhịn được mà hướng hắn phất phất tay đem hắn đuổi đi.

“Ngươi thề! Thề không hề làm ta sợ!” – Lý Đông Hải trợn mắt ra điều kiện.

Vốn không muốn đáp ứng hắn, bất quá ngẫm lại hay là để tâm tính thiện lương của ta quay về -_- vì vậy ta trái lại thề: “Hảo ~ ta thề ~ không dọa người ~ ngươi đứng lên đi ~ “

Lý Đông Hải lúc này mới trái lại mở mắt đứng lên, ta lấy điện thoại chiếu phía trước dẫn theo hắn đi ra ngoài, miệng hắn không nói sợ, nhưng là ta biết hắn chưa từng như bây giờ dán sát vào ta, còn bấu chặt cánh tay của ta, hai mắt không ngừng nhìn trước ngó sau.

“Ngươi như vậy sợ làm chi, ta không hù ngươi nữa, ngươi tốt hơn hết là nhân tiện xem đường phía trước” – Ta thề ta tuyệt đối vốn là hảo tâm nhắc nhở hắn! Ai biết hắn có thể hay không bởi vì chứng kiến một thân cây nhân tiện tưởng vài thứ kia sau đó tự hù dọa mình chết khiếp  a

“Lý Hách Tể . . . Ngươi đã nói không làm ta sợ mà. . .” – Lý Đông Hải nghe xong sợ đến nắm chặt tay ta hơn, cả người cũng áp vào bên cạnh ta, thanh âm ủy khuất muốn chết.

“Ta thật sự không có hù dọa ngươi. . .” – Ta dừng lại quay đầu rất chân thành mà nhìn hắn.

“Ta van ngươi ngươi chúng ta trước nhanh lên một chút đi ra ngoài có được hay không?” – Lý Đông Hải không đợi ta nói hết nhân tiện vẻ mặt cầu xin lắc lắc tay của ta, hoàn lại cố gắng như làm nũng.

Sự thật chứng minh ta thật không phải một người người tốt, mặc dù bị Lý Đông Hải làm nũng sướng muốn bay lên mây, nhưng là ta còn không có lương tâm mà đem Lý Đông Hải kéo đến bờ tường.

“Lý. . . Lý Hách Tể . . . Đừng nói chúng ta còn phải leo tường  a. . .” – Vận động kém cỏi Lý Đông Hải thanh âm đều có điểm run rẩy rồi.

“Đúng vậy! Ta cũng không dám chạy ra cửa bảo vệ, bị chộp được khuya như vậy còn ở lại trường học hút thuốc lá ta cũng không sống được. Đợi ta đi trước sau đó ta sẽ hỗ trợ ngươi leo qua “

“Ta. . . Ta sẽ không. . .” – Lý Đông Hải càng gắt gao ôm chặt tay của ta – “Hơn nữa ngươi. . . Cái kia. . . Chính ta ở lại bên này rất kinh khủng. . .”

“Lý Đông Hải, là nam nhân sao lại như vậy” – Không có biện pháp đùa hắn nữa.

Dưới ánh trăng Lý Đông Hải mặt trắng bệch cắn môi tâm lý còn đang phân vân.

Ta đánh giá một chút độ cao của tường. – “Như vậy đi, ta trước leo qua tường, sau đó ở trên mặt đất giúp ngươi, được không?” – Ta thật sự không quá kiên nhẫn rồi

Lý Đông Hải cũng không dám chọc ta, sợ hãi gật đầu rốt cục buông lỏng ra tay của ta.

Ta giẫm lên đống đất dưới chân tường, tay đặt lên tường dùng lực chống giữ, nhân tiện dứt khoát nhảy xuống mặt đất, Lý Đông Hải đã đi tới, dùng lực đẩy ta qua tường.

Sau đó hắn cũng tự mình leo lên trên tường, ta đứng dưới mặt đất bên ngoài dùng tay giơ lên chuẩn bị đỡ hắn. Nhưng hắn chính là sợ hãi, có điểm do dự không dám leo xuống.

“Tốt lắm, ngươi xuống đi, chậm rãi không cần phải gấp gáp ” – Ta bên dưới cố gắng động viên hắn leo xuống, bằng không sẽ bị bảo vệ bắt gặp.

Lý Đông Hải cũng giống ta như vậy chậm rãi xoay người, sau đó đem thân thể chuyển qua. . .

” A!”

“Cẩn thận!” – Ta lập tức mở ra hai tay đỡ lấy hắn. . .

“Ha. . .” – Tên ngốc hắn rớt xuống ngay trên người ta, thật đúng là … té xuống mặt đất nọ vậy trong nháy mắt ta quả thực cảm giác được toàn thân cũng muốn rời ra từng mảnh.

“Ôi. . . Ngươi không sao chứ. . .” – Ta đẩy đẩy thân hình đang nằm trên người ta, đúng là phiền toái.

“Uh? Ta. . .” – Hắn lúc này mới ngẩng đầu, xem ra vốn là bị hù dọa đến choáng váng. . . Phải biết rằng hắn té xuống làm ta sợ đến trái tim đều phải nhảy ra rồi, huống chi chính hắn nhân tiện nhát gan.

“Lý. . . Hách Tể . . . Ngươi. . .” – Hắn cúi đầu nhìn tình huống, thế nào, phát hiện rồi đi, rốt cục phát hiện chính ngươi nằm trên người ta? A. . . Chân ta hình như bị đả thương không nhỏ. . . Đau đớn chết ta rồi. . .

“Lý Hách Tể ! Ngươi. . . Thế nào? Nơi nào đau đớn. . . Ta. . . Ta. . . Làm sao bây giờ. . .” – Lý Đông Hải rốt cục đã thông suốt, cả người khóa ngồi ở trên người ta, hai tay gắt gao lắc bả vai ta, lúc này mới chứng kiến hắn trên mặt đã kinh hoảng đến không kìm được, thanh âm cũng run rẩy hơn nhiều. . . Quả nhiên vốn là khóc lớn. . . Ai nói hắn nam tính rồi?

“Ô. . . Lý Hách Tể  ngươi không nên làm ta sợ. . . Đừng đùa. . .không tốt đâu” – Một giọt nước mắt rớt trên mặt ta, Lý Đông Hải thấy ta không phản ứng cư nhiên nhân tiện sợ đến khóc lên.

Ta chỉ là đang trầm tư không có đáp hắn mà thôi, không đợi ta nói chuyện, cách đó không xa nhân tiện truyền đến thanh âm tài xế: “Thiếu gia! Cậu đang ở đâu?”

Ta khó khăn nhấc tay, tay hình như cũng bị thương, xem ra chọn ở nơi này leo tường là đúng, chỉ chốc lát sau Lý Đông Hải đã được tài xế đẩy ra, ta cũng được nâng lên, nghe được loáng thoáng truyền đến Lý Đông Hải khóc nức nở, ta kêu tài xế dừng cước bộ, đến chỗ của Lý Đông Hải đang đứng, thân thủ dùng ngón cái lau nước mắt cho Lý Đông Hải “Ta không đau, đừng khóc, nhớ kỹ đêm nay theo ta về nhà “

 

Ta cười, sau đó tiểu tử kia  nhân tiện khóc càng lớn, thật là, đứa ngốc này như thế nào không biết chính mình khóc làm cho người ta đau lòng đây.

Khóe mắt thoáng thấy hai người có vẻ quen thuộc, đại khái vốn là Tuấn Tú bọn họ đi ra rồi, các ngươi không biết ta đêm nay chính là nhiều điều khó quên a. . .

Được rồi, tiến vào xe ta liền giương mắt nhìn một chút ánh trăng, Lý Hách Tể  lúc này thật sự muốn thề rồi, Lý Đông Hải không làm cho người ta khi dễ. . . Mà làm cho người ta đau lòng. . .

 

From → Uncategorized

One Comment
  1. elfishy101510 permalink

    Em canh từ chiều tới giờ =))))))
    cái đam này dễ thương chịu không nổi mà. Em muốn bắt thằng bé Hải bỏ vô túi.
    Đêm nay nhiều điều khó quên là thế nào?! Thằng Hách có làm gì thằng bé không thế =.=

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: