Skip to content

[CNTYN] Chương 4

Tháng Bảy 5, 2013

Chương 4

Hách Tể  đi siêu thị mua rất nhiều thức ăn, sau đó rất thuận tiện (… ) mà mua thêm một lọ KY, chọn thêm một đôi giày.

Hách Tể  trở lại phòng thì Đông Hải đã xếp xong quần áo, đang ở phòng bếp không biết làm cái gì.

“Chủ nhân đã trở về? Mau đưa đồ cho tôi đi!”

Hách Tể  đưa cái túi đến cho Đông Hải, nhìn một chút Đông Hải tại phòng bếp đi tới đi lui nhíu nhíu mày, xoay người đi lấy đến đôi dép lê, tại trước mặt Đông Hải ngồi xổm xuống: “Đông Hải nhanh mang vào dép lê, bằng không sẽ lạnh a!”

Đông Hải rất nhanh mà mang vào dép lê kia, nhìn Hách Tể vui vẻ mà cười, chủ nhân hảo ôn nhu a ~

Hách Tể  đứng dậy chứng kiến Đông Hải ửng đỏ trên mặt tươi cười như vậy hảo đáng yêu, cười tà  nói:

“Hi Triệt ca thật biết dạy dỗ em”

“Uh… Nếu như có thể nói… Tôi sẽ hảo hảo học tập!”

Hách Tể  nhìn Đông Hải vẻ mặt kiên định, liền dùng tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn, đang muốn tiếp cận khuôn mặt cậu gần hơn thì nghe được “Ọt~ọt”… Vì vậy Đông Hải mặt đỏ mà cúi đầu.

“Đông Hải đói bụng rồi sao?” – Đông Hải gật đầu.

“Nọ vậy Đông Hải trước nấu cơm đi.” – Hách Tể  xoay người đi ra phòng khách, Đông Hải như vậy hảo đáng yêu… Xem ra tiến độ dạy dỗ cậu cần nhanh hơn rồi.

… …

“Chủ nhân mau tới ăn cơm!” – Đông Hải thanh âm đáng yêu từ phòng bếp truyền đến.

Hách Tể  buông văn kiện đi vào, chứng kiến một bàn thức ăn còn nóng hổi cũng có chút đói bụng rồi, ôi, thật lâu không có ăn cơm như vậy rồi, Hách Tể  đột nhiên có loại cảm giác rất hạnh phúc.

“Chủ nhân mau tới nếm thử đi!” – Đông Hải vẻ mặt chờ mong mà nhìn Hách Tể .

Hách Tể  kẹp khởi một miếng thịt bỏ vào trong miệng, mặt không chút thay đổi, Đông Hải nhìn Hách Tể có chút khẩn trương mà nắm chặt tạp dề. Hách Tể  nhìn cậu bộ dáng đáng yêu rốt cục cười:

“Tiểu tử ngốc phải có tự tin a, làm chi như vậy khẩn trương, thức ăn rất ngon! Em cũng ngồi xuống ăn đi.” – Sau đó cầm cổ tay mảnh khảnh của Đông Hải, đem cậu kéo qua bên cạnh ngồi xuống, mà Đông Hải đã sớm cười đến hai mắt cũng nhìn không thấy rồi, thật tốt quá đã được khen ngợi rồi!

Hách Tể thức ăn nào trên bàn cũng thử một lần, vẻ mặt hạnh phúc: “Đông Hải kỹ thuật thật sự tốt lắm a! Lại đây ~ thưởng cho em…” – Sau đó tay ấn vào ót Đông Hải, đem cậu nhẹ nhàng kéo gần, trên gương mặt hôn một cái.

Đông Hải sợ đến không biết làm sao, vừa lại cúi đầu, cắn chiếc đũa, cảm giác trái tim đều phải nhảy ra ngoài, nghĩ đến chính mình cùng Hi Triệt ca nói chuyện với nhau, chuyện làm người yêu? Chẳng lẽ chủ nhân muốn cùng ta làm người yêu? Lý Đông Hải! Không nên nghĩ loạn! Nọ vậy chỉ là thưởng cho mà thôi!!

Sau khi ăn xong cơm tối, Đông Hải nhanh chóng thu dọn bàn ăn, Hách Tể  ngồi ở chỗ cũ nhìn Đông Hải quay lưng trong bếp rửa chén, cảm giác được tâm lý rất ấm áp.

Chứng kiến Đông Hải rửa hết chén đĩa rồi, Hách Tể  rốt cục có thể tiếp tục việc trước đó bởi vì Đông Hải đã đói bụng mà không giải quyết được:

“Đông Hải lại đây.”

Đông Hải đi đến, bởi vì bị Hách Tể  nhìn mà khẩn trương, vì vậy mà giẫm lên dép lê, về phía trước lảo đảo, Hách Tể  tay mắt lanh lẹ mà chụp được, cười khẽ một tiếng:

“Đông Hải như thế nào không cẩn thận vậy.”

Đông Hải vừa lại đỏ mặt, nghĩ muốn đứng lên, nhưng là Hách Tể lại không buông tay, mà rất thuận tiện dùng hai tay nâng lên thắt lưng Đông Hải, chính mình ngồi xuống, đem Đông Hải đặt ở trên đùi, dùng mũi của mình một chút cọ lên mũi Đông Hải:

“Đông Hải thích ta sao?” – Đông Hải chứng kiến Hách Tể  ánh mắt ôn nhu, thoáng cái khẩn trương gật đầu.

Hách Tể  cười cười: “Ta cũng thích Đông Hải oh. . . Như vậy chúng ta sẽ nghe Hi Triệt ca nói bắt đầu tập làm người yêu.”

“Yêu. . . Người yêu?” – Đông Hải thế mới biết Hi Triệt ca nói theo Hách Tể học tập vốn là học tập việc này.

“Đúng vậy, sau này Đông Hải em chính là người yêu ta rồi.” – Đông Hải vui vẻ tươi cười, nếu chủ nhân cũng thích ta, ta sẽ không khẩn trương rồi, sau đó xuất ra dũng khí mà ôm cổ Hách Tể: “Nọ vậy. . . Xin chủ nhân bắt đầu dạy tôi đi. . .” – Hách Tể  nhìn Đông Hải đôi môi phấn hồng hé ra hợp lại, đã sớm không nghĩ sẽ nhịn.

Hách Tể  trước dùng môi chậm rãi ma sát môi Đông Hải, sau đó vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng tách môi cậu ra, còn không quên nhắc nhở vẻ mặt của Đông Hải: “Bảo bối, lúc này phải nhắm mắt.”

Vừa nói đã đem đầu lưỡi luồn tới trong cái miệng nhỏ nhắn, đảo qua hàm răng Đông Hải,  Đông Hải cảm giác được một trận tê dại, rất thoải mái, chậm rãi nhắm mắt, Hách Tể tìm được đầu lưỡi Đông Hải, kéo đến miệng mình, nhẹ nhàng mút vào: hảo ngọt.

Lần đầu tiên thử hôn môi khiến Đông Hải trong đầu sớm đã trống rỗng, chỉ cảm thấy đầu dưỡng khí không ngừng bị hút đi, nhưng là thoải mái mà không nghĩ dừng lại, Hách Tể  càng hôn càng dùng sức, “Tấm tắc” thanh âm tại trong phòng vang vọng. Thẳng đến Đông Hải cảm giác được hô hấp không được liền vỗ nhẹ lưng Hách Tể, Hách Tể  mới không muốn nhưng phải rời đi, còn không quên liếm một chút lên môi Đông Hải.

Đông Hải mặt hồng lên, chỉ có thể nằm ở trước ngực Hách Tể  từng ngụm từng ngụm mà thở, cảm giác được mơ màng trầm lắng. Hách Tể  chờ cậu khí tức bình phục, nâng cằm Đông Hải lên, chỉ thấy Đông Hải híp mắt, hình như rất không có tinh thần:

“Chủ nhân. . . Tôi hảo muốn ngất. . .” – Vừa nói xong đầu lại gục xuống

Xem ra thật là một điểm kinh nghiệm cũng không có  a, một người hôn thôi còn muốn hôn mê, Hách Tể  ôn nhu mà cười cười:

“Đông Hải sau này hôn phải nhớ là dùng cái mũi hô hấp, xem ra phải luyện tập nhiều rồi.” – Vừa nói vừa lại trên trán cậu hạ xuống một cái  hôn:

“Đông Hải đi tắm rửa đi, ta lấy đồ cho em.” – Sau đó đem Đông Hải ôm xuống, vỗ vỗ mặt: “Như thế nào? Không phải hôn mê chứ?” – Đông Hải nghỉ ngơi qua đã có tinh thần hơn rất nhiều, lắc đầu.

Hách Tể  buông cậu, đi lấy quần áo cấp Đông Hải.

Tắm rửa xong lại mặc đồ của Hách Tể, Đông Hải có điểm bất đắc dĩ: A. . . Chủ nhân không có cấp quần cho ta. . . May là cái áo này rất dài.

Hách Hải thân thể rất khác biệt, Đông Hải mặc quần áo Hách Tể trên người nhân tiện lớn hơn rất nhiều, so với trang phục nữ hầu của Hi Triệt cái này dài hơn một chút, nhưng lại khá rộng lộ ra xương quai xanh, nếu như lệch hướng một bên có thể lộ ra bả vai tuyết trắng rồi.

Hách Tể nhìn Đông Hải như vậy đáng yêu có điểm lo lắng: Còn phải ngủ cùng nhau, ôi… Khảo nghiệm sự chịu đựng  a. . .

Đông Hải ra khỏi phòng tắm lần nữa nhìn quanh phòng: Sao? Chỉ có một cái giường? Ta ngủ nơi nào đây ~

Hách Tể  chứng kiến Đông Hải vẻ mặt như vậy cũng đoán được ý nghĩ:

“Đông Hải cùng ta là người yêu, phải ngủ cùng nhau, lại đây đi.”

Đơn thuần Đông Hải thật không ngờ cái gì, cao hứng mà nhảy lên giường:

“Ha ha… Có thể theo chủ nhân cùng nhau ngủ. . . Thật tốt quá “

Hách Tể  không khỏi lộ ra sủng nịch: “Tốt lắm tốt lắm… Thời gian không còn sớm rồi, nhanh ngủ đi.” – Kéo Đông Hải qua làm cho cậu nằm xuống, sau đó kéo mền, tận lực không nhìn mới vừa rồi Đông Hải nhảy nhảy lộ ra bả vai cùng nửa thân dưới, ngạch được rồi, chính là cảm giác được có điểm nóng lên.

Đông Hải đem tay nhỏ bé ra khỏi mền, mắt mở to nhìn Hách Tể:

“Chủ nhân không ngủ sao?”

Vốn Hách Tể là muốn trước xem một chút văn kiện rồi mới ngủ, nhưng là nhìn đôi mắt kia tràn ngập chờ mong lập tức đóng văn kiện tiến vào chăn mền.

Trong bóng tối Đông Hải hai tròng mắt trong suốt mở to, hoàn lại nhìn Hách Tể nhẹ giọng nói: “Đừng… Nhìn không thấy chủ nhân rồi…”

Như vậy thanh âm vui vẻ làm cho Hách Tể  cảm giác được chính mình hình như muốn bùng nổ: không nên không nên, Đông Hải ngay cả hôn cũng thừa nhận không được, phải nhịn xuống… Quên đi, ôm một cái chung quy có thể đi…

Hách Tể  vòng tay qua thân thể Đông Hải, mùi thơm ngát xông vào mũi, đem Đông Hải ôm vào trong ngực:

“Ngủ đi.”

Đông Hải cảm nhận được tràn đầy ấm áp vừa lại như con mèo nhỏ cọ xát hai cái, tìm một vị trí thoải mái an tâm mà ngủ…

Đợi Đông Hải hoàn toàn ngủ say, Hách Tể  nhẹ nhàng bắt cánh tay đang ôm trên lưng mình, nhẹ giọng mắng một câu:

“SHIT! Lý Hách Tể  ngươi thật đúng là nam nhân rất bình thường”

Liền sau đó đi hướng phòng tắm…

From → Uncategorized

2 phản hồi
  1. elfishy101510 permalink

    =))) thật tội nghiệp anh Hách. Ngây thơ câu dẫn thụ??! Ngay cả hôn cũng khôg biết, anh đè nó ra nó cũng chả biết gì. “Người xưa nói ‘Giục tốc bất đạt’. Quá hấp tấp tình yêu sẽ vỡ nát” nha anh

  2. Hai nhi thich thu thach tinh kien nhan cua Hach gia nhi!!! Ngay tho den quyen ru qua la chi co Ly Dong Hai..<3 Tu tu di r anh Hach cung an e =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: