Skip to content

[ĐVTGCT] Chương 5

Tháng Bảy 17, 2013

Chương 5

Lý Hách Tể trên lưng mang hai cái cặp chạy trối chết trên hành lang trường học hướng phòng giáo viên chạy đến, hắn vẻ mặt thật không tốt, phi thường bất hảo. . . Mới vừa rồi lúc còn đang suy nghĩ buổi tối nên cho Lý Đông Hải ăn chút gì đó thì đã được lão sư thông báo Lý Đông Hải cùng người khác đánh nhau. . . Từ bé đến giờ Đông Hải chưa hề học võ, giờ lại đánh nhau, sao có thể. . .

“Lý Đông Hải! . . .” – Lý Hách Tể lúc này đây không có lễ phép mà gõ cửa, không có lễ phép mà vấn an, mặt cũng không biết là bởi vì chạy trốn quá nhanh hay là tức giận mà có điểm đỏ lên. . . Lý Hách Tể nhìn một chút Đông Hải ngồi ở ghế sa lon, quần áo bị xé rách, trên mặt còn có ứ đọng vết bầm. . . Mà Lý Đông Hải nhưng lại chính mình ở nơi này không biết cao hứng cái gì. . .

“Uh, này không phải Lý Hách Tể sao, ngươi chạy thật đúng là nhanh. . .”

Lý Hách Tể hoàn toàn quên mất bốn người đứng bên kia, đi tới chỗ Đông Hải ngồi chồm hổm xuống. . .

“Đông Hải thiếu gia, ngươi không sao chứ. . .”

“Chậc chậc, các ngươi xem không khác gì một con chó  a. . .” – Nam sinh tóc cam như trước không biết sống chết  châm chọc 

“Ngươi TMD mới là con chó! Ngươi nói thêm câu nữa thử xem! . .” – Lý Đông Hải từ ghế sa lon nhảy dựng lên, duỗi ra tiểu móng vuốt muốn đi đánh tên kiêu ngạo kia. . . Lại bị Lý Hách Tể kéo, cổ tay bị Lý Hách Tể  gắt gao nắm, khí lực quá lớn làm cho Lý Đông Hải cảm giác được cổ tay sinh đau. . .

“Khương Hữu, đừng tưởng rằng em là cháu hiệu trưởng thì nhân tiện làm xằng làm bậy, hiệu trưởng nói hảo hảo xử trí em! . . .” – Một bên chủ nhiệm rốt cục chứng minh được sự tồn tại của mình. . .

“Đông Hải thiếu gia hẳn là sẽ không làm lớn chuyện, chúng ta vừa đến thì nhìn thấy nọ vậy bốn người vây bắt Lý Đông Hải, nhân tiện báo cáo rồi. . . Bất quá, chuyện này chúng ta cũng xử lý không tốt, bởi vì Đông Hải thiếu gia cũng thừa nhận là cậu ấy động thủ trước mà. . .”

“Oh. . . Không sao…Vậy xin phép cô bọn em về trước. . .” – Lý Hách Tể mặt càng ngày càng âm trầm, lôi kéo Lý Đông Hải ra ngoài, mới vừa ra khỏi cửa nhân tiện buông tay Lý Đông Hải, chính mình một câu nói cũng không nói, im lặng đi trước. . . Lý Đông Hải vừa nhìn Lý Hách Tể như vậy chỉ biết hắn lần này là thật sự tức giận. . .

“Này, Lý Hách Tể. . . Ta lần sau không nói thô tục là được. . .” – Lý Đông Hải hối hận nhận lỗi

“. . .” – Lý Hách Tể như trước nghiêm mặt, hắn căn bản không phải bởi vì Lý Đông Hải nói thô tục mới tức giận, là bởi vì Lý Đông Hải không nói một tiếng mà cùng người khác đánh nhau, hoàn lại một người đánh bốn người, từ nhỏ đến lớn chưa từng đánh nhau, như thế nào có thể tự bảo vệ mình? Nhìn Lý Đông Hải trên mặt bị đả thương hắn mới tức giận. . .

Đi ra khỏi cửa trường Lý Hách Tể nhân tiện chứng kiến tài xế đã ở tại cửa chờ rồi, hắn đem Lý Đông Hải nhét vào trong xe. . .

“Đem thiếu gia chở về nhà. . .” – Nói xong liền quay đầu đi, Lý Đông Hải vừa nhìn Lý Hách Tể đi, vội vàng từ trong xe đi ra theo sau Lý Hách Tể, tài xế vừa nhìn này tình cảnh cũng không dám cản trở, chỉ có thể lái xe chậm rãi đi theo sau Lý Đông Hải. . .

“Lý Hách Tể! Ngươi đứng lại! Đi nhanh như vậy để làm chi. . .” – Lý Đông Hải sắc mặt có điểm tái nhợt, lúc đánh nhau phải xoay chân liên tục, tay bởi vì chưa bao giờ đánh nhau bây giờ cũng đau đến thấu xương. . . Mà Lý Hách Tể dĩ nhiên hoàn lại sinh khí, nếu không bởi vì Lý Hách Tể cậu có cần trở thành như vậy không. . .

“Lý Hách Tể, ngươi sinh khí cái gì! Còn không phải là bởi vì ngươi. . . . . .” – Lý Đông Hải vừa nói vừa đặt mông ngồi ở băng ghế ven đường, nhưng là Lý Hách Tể không thèm quay đầu lại, một câu nói cũng không nói cứ đi một mạch mất hút. . .

‘Lý Hách Tể, ngươi dựa vào cái gì tức giận  a, ta vì ngươi đánh nhau ngươi dựa vào cái gì tức giận  a’. . . Lý Đông Hải càng nghĩ càng ủy khuất, thấp   đầu, nước mắt từng giọt một  rơi xuống. . .

“Thiếu gia, bên ngoài lạnh lắm. . . Chúng ta trở về thôi. . .” – Tài xế nhìn Lý Đông Hải vẫn không nhúc nhích ngồi ở băng ghế khóc, cố lấy dũng khí nghĩ muốn khuyên nhủ cậu. . .

“Ngươi ngại lạnh thì trở về  đi! Ai cho ngươi quản ta! . . .” – Lý Đông Hải trút giận lên tài xế, khiến cho người qua đường cũng ngoái lại nhìn. . . Nhưng là Lý Đông Hải đang khổ sở nên cái gì cũng không để ý, chính mình an vị tại băng ghế mà khóc. . .

Sau khi khóc một lúc lâu, Lý Đông Hải cảm giác được thân thể có điểm lạnh, bụng cũng rất đói. . . Nhân tiện lúc này, Lý Đông Hải đột nhiên cảm thấy một cái gì đó âm ấm áp vào trên mặt, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Lý Hách Tể ở trước mặt. . .

“Khoai nướng, ngươi không phải vẫn muốn ăn sao? Nhanh lên một chút nhân lúc còn nóng ăn đi. . .” – Lý Hách Tể vừa nói vừa đem khoai nướng đặt ở trong tay Lý Đông Hải, chính mình ngồi chồm hổm xuống từ trong túi xuất ra vài loại thuốc . .

“Ngươi. . . Đi đâu vậy? . . .” – Lý Đông Hải trong thanh âm hoàn lại muốn khóc. . .

“Đi mua thuốc, trong nhà không có sẵn thuốc trị thương do đánh nhau đâu. . .” – Lý Hách Tể xuất ra thuốc nhẹ nhàng hướng Lý Đông Hải bôi vào. . .

Lý Đông Hải tức giận cắn lấy củ khoai, trong miệng không rõ đang nói cái gì. . .- “Trong nhà như thế nào ngay cả loại thuốc này cũng không có….Xì…”

“Không nghĩ tới ngươi sẽ bị thương, cho nên không có chuẩn bị. . .” – Vừa nói Lý Hách Tể vừa tháo giày Lý Đông Hải, đem thuốc xoa lên mắt cá chân cậu. . .

“Ngươi như thế nào biết ta bị sưng chân. . .”

“Bước đi khập khiễng như vậy, ai cũng nhìn ra. . .”

“. . .”

“Đông Hải thiếu gia. . .”

“Uh? . . .”

“Đừng làm ta lo lắng, đừng rời khỏi tầm mắt ta. . .” – Nếu rời khỏi tầm mắt, nhân tiện không có cách nào bảo vệ ngươi rồi. . .

“Oh. . .” Lý Đông Hải nhìn Lý Hách Tể, hắn biết Lý Hách Tể nói có ý tứ gì. . .

Lý Hách Tể giúp Lý Đông Hải mang giày, từ ba lô  xuất ra một cái áo khoác thật to mặc vào cho Lý Đông Hải, vừa lại xuất ra bao tay cấp Lý Đông Hải mang vào. . .

“Trời lạnh, trước mặc vào cho ấm đi. . .”

Lý Đông Hải nhìn Lý Hách Tể tay bị lạnh đến  đỏ bừng, liền cởi bao tay trái ra mang vào cho Lý Hách Tể. . .

“Nhớ kỹ lần sau mang nhiều hơn hai cái bao tay. . .”

“Oh, về nhà đi. . .” – Lý Hách Tể dùng tay trái kéo tay phải của Lý Đông Hải, hướng xe đi đến. . .

Lý Đông Hải chính mình len lén cười. . .

Kỳ thật như vậy một người mang một cái cũng rất tốt, có phải không?

From → Uncategorized

2 phản hồi
  1. elfishy101510 permalink

    Cưng nó dữ vậy anh =))) dễ thương quá đi. Mua thuốc rồi mỗi đứa 1 cái bao tay, nắm tay nhau.

  2. Hải nhi à cưng đúng là nữ vương thụ mà cứ gặp người ta là nhào vào đánh muốn bên vực anh cũng ko cần phải làm nghiêp trọng vấn đề. Kết quả bầm dập làm anh lo lắng bảo anh ko giận cũng ko đc. Anh thật ra vẫn lun chăm sóc yêu thương Hải nhi mà Hải nhi ngốc như thế cũng khóc nữa! Đúng là như trẻ con làm sao anh ko lo chứ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: