Skip to content

[BĐQBTNĐ] 3~4

Tháng Tám 16, 2013

THIRD

 Hi Triệt vốn là đàn anh khoá trên của Hách Tể  thời đại học, mới đầu Hi Triệt đối với nam sinh mắt một mí này không có ấn tượng gì, rốt cuộc dựa vào cái gì bọn nữ sinh lại thích, bất quá chỉ có vũ đạo đẹp mắt, trừ ra điểm ấy nơi nào có thể so với thiên thượng thiên hạ Hi Triệt độc tôn ta?

Tại một lần trong thư viện quan điểm kia hoàn toàn bị đánh đổ.

Lý Hách Tể  giao ra tác phẩm phi thường, cũng bởi vậy mới khiến giáo sư đỏ mắt, hoài nghi hắn sao chép ý tác phẩm người khác.

Chuyện này làm mưa làm gió một thời gian, cuối cùng sự thật chứng minh Hách Tể  vốn là trong sạch, hắn cũng không tức giận, mỗi ngày cứ theo lẽ thường đi học, không có bởi vì tới lúc khẳng định xong mà kiêu ngạo. Nhưng giáo sư lại không dễ dàng buông tha  hắn, vẫn thường tại lớp học thượng làm khó dễ, mặc dù muốn làm khó Lý Hách Tể nhưng cơ hội lại khá ít,vì vậy, nhiều lần làm hắn khó xử nơi đông người .

Cuối cùng một lần Hi Triệt thật sự nhìn không chịu được rồi, Lý Hách Tể  không có khí khái nam tử cũng không phản kích, về phương diện khác càng tức giáo sư lòng dạ hẹp hòi, vỗ bàn đứng lên đối giáo sư mắng.

Cuối cùng, vị giáo sư đó chạy ra ngoài, bởi vì đổng sự cao nhất chính là họ Kim.

Sau đó Hách Tể  hướng Hi Triệt nói lời cám ơn, Hi Triệt cũng muốn làm cho rõ Lý Hách Tể  rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

“Ta là dựa vào học bổng trợ giúp mới có thể đi học, tái thế nào cũng muốn được tốt nghiệp, không thể bị đuổi học, ta không thể làm cho trong nhà gia tăng gánh nặng rồi.”

Làm Hi Triệt kinh ngạc chính là Hách Tể không giấu diếm, tính cách so với bề ngoài kiên định hơn nhiều.

Hách Tể vừa tốt nghiệp đã được kéo vào công ty nhà Hi Triệt. Vào công ty lừng lẫy đại danh ELF, không có bối cảnh không có kinh nghiệm, chỉ có Hi Triệt đối với hắn quen biết. Mà sự thật cũng chứng minh Kim Hi Triệt đúng.

“Người này chính là như vậy bị ta lừa gạt, ta thật sự rất có ánh mắt đi, ha ha ha! Đừng xem hắn một bộ ngây ngốc y như hầu tử, khi cần tập trung thì người bình thường khó có thể so sánh bằng a ~ “

“Ca, ca rốt cuộc vốn là chê xong lại khen a. . .”

Đông Hải nhìn Hách Tể bị Hi Triệt ôm lấy cổ, cười đến nhìn không thấy hai tròng mắt, suy nghĩ một chút rồi quay đi. . .

 FOURTH

 Lý Hách Tể  tại trung học S không phải danh nhân, nhưng cũng thường xuyên trở thành tiêu điểm, đó là bởi vì hắn bên người có một nhân vật nổi trội – trưởng nhóm vũ đạo Trịnh Duẫn Hạo.

Cũng bởi vì Duẫn Hạo hào quang quá mức chói mắt, người bên ngoài chung quy cũng quên mất Hách Tể , mặc dù Hách Tể  vũ đạo không thua gì Duẫn Hạo, nhưng hắn cũng chỉ là yên lặng nhảy, tới lúc được ca ngợi cũng chỉ là mỉm cười. Bởi vì hắn cũng không quan tâm, đối với Hách Tể  mà nói nhảy múa vốn là chuyện riêng, hắn bởi vì thích mà nhảy, không cần quá nhiều lời khen.

Đối với Đông Hải mà nói, Duẫn Hạo cùng Hách Tể  giống như là chính mình cùng ca ca.

Từ khi sinh ra tới nay ca ca vẫn rất kiệt xuất, vốn là Đông Hải bị áp lực, mặc dù Đông Hải cũng rất ưu tú, nhưng cuối cùng bất quá người ta vẫn chọn ca ca, ca ca chính là đối thủ lớn nhất, Đông Hải ảo não vừa lại tự ti sống dưới bóng ca ca mười bảy năm, thẳng đến khi quen Hách Tể .

Lần đầu tiên chứng kiến Hách Tể đắm chìm trong vũ đạo, vẻ mặt tập trung, y hệt như hoàn toàn ngăn cách với thế giới bên ngoài, không chú tâm sự ồn ào náo nhiệt cũng như sự tán thưởng cùng phê bình từ người khác.

Nguyên lai người có thể tự tại  như vậy, bởi vì hắn là vì chính mình, chư` không phải vì người khác mà sống.

Từ đó về sau sau Đông Hải gia nhập vũ đạo xã học nhảy, bởi vì cậu muốn cùng Hách Tể  đứng cùng một sân khấu; minh xác nói với cha mẹ, không muốn cùng ca ca giống nhau học y. Làm Đông Hải bất ngờ nhất chính là ca ca, ca ca ôm lấy cậu nức nở khóc, bởi vì ca ca vẫn biết Đông Hải bởi vì mình nên sống rất mệt mỏi rất áp lực.

Trung học năm ba Hách Tể  cùng Đông Hải kỳ thật không cùng xuất hiện, lúc luyện vũ đạo hai người cơ hội giao tiếp cũng không nhiều, nhưng Đông Hải tiến bộ rất nhanh, năm nhất học kỳ một nhân tiện đã được lên sân khấu.

Trước khi biểu diễn một ngày, lúc tan học Đông Hải muốn đổi lại trang phục biểu diễn phục mà quay lại phòng vũ đạo.

Còn chưa đi vào, nhân tiện thoáng thấy hai người bình thường luyện tập luôn mạn bất kinh tâm*, là bọn học đệ năm hai, tựa vào thang lầu khẩu trò chuyện.

* mạn bất kinh tâm: thờ ơ, không chú ý

“Ta vừa mới nhìn, Lý Đông Hải nhảy cũng gọi là hoàn hảo sao, hắn rốt cuộc vốn là như thế nào được tuyển?”

“Không phải dựa vào khuôn mặt sao, tưởng rằng có bọn nữ hài tử tại phòng học bên ngoài nhìn hắn là hay lắm sao. . .”

“Thay vì đứng nói thì không bằng dùng thời gian luyện tập đi.”

Vốn là Lý Hách Tể , Đông Hải chưa từng nghe qua hắn thanh âm băng lãnh như vậy.

May là kịp thời che trụ miệng mình, mới không lên tiếng.

“Hừ, vừa lại một người đi cửa sau, ngươi làm người hầu cho Trịnh Duẫn Hạo đã bao lâu mới cho tới hôm nay để có địa vị a? Có thể hay không cho chúng ta tham khảo một chút?”

“Nhàm chán.”

“Cho nên vốn là cam chịu rồi sao? Ngươi so với Lý Đông Hải hoàn lại bi thảm hơn, tên kia dựa vào vốn là khuôn mặt, ngươi dựa vào là cái gì? A dua nịnh nọt vuốt mông ngựa sao?”

Khi Đông Hải ý thức được cũng là lúc tay cậu đã kéo áo đối phương.

“Xin lỗi, xin lỗi cho ta! Hướng Hách Tể  học trường xin lỗi!”

Hách Tể  đứng thất thần còn  Đông Hải đã bị một quyền đánh ngã xuống đất.

Đông Hải ngẩng đầu khi Hách Tể  vừa lại một quyền đem đối phương đấm ngã.

“Mẹ kiếp! ! !”

Hách Tể  bị tên còn lại cho một quyền, ngã xuống cạnh Đông Hải.

Đông Hải nghĩ muốn đứng lên đánh trả, lại bị Hách Tể ngăn trở.

“Cũng không biết rõ ràng chính mình như thế nào tiến vào vũ đạo xã, đừng tự cho là đúng rồi.”

Hai người kia sau khi rời đi, Đông Hải quay đầu nhìn về phía Hách Tể cùng chính mình giống nhau, đều bị thương.

“Tại sao không đánh trả?” – Thanh âm rõ ràng mang theo tức giận.

“Ngày mai phải lên sân khấu nha, ngươi muốn khỏi lên sao? – Hách Tể  cố ý tăng thêm ngữ khí, nghiêng đầu nhìn về phía Đông Hải.

Nghe ra Hách Tể nói khá đúng, Đông Hải cũng bắt đầu yếu thế.

“Vậy ngươi muốn sao, thứ ngươi dựa vào cũng không phải khuôn mặt. Chung quy không thể để cho bọn họ cảm giác được chúng ta là kẻ thua và bọn họ nói đúng. . .”

Hách Tể  cười đứng lên, hướng Đông Hải vươn một tay ra.

“Không có gì để so đo, bọn họ bất quá vốn là đố kỵ thôi. Đi thôi, đi luyện tập lần cuối, cho học trưởng ta xem ngươi có phải hay không thật sự có thực lực.”

Buổi diễn diễn ra rất thuận lợi, bất quá Đông Hải cùng Hách Tể  bị Duẫn Hạo mắng cho một trận.

“Các ngươi hai người nói gì a? Vừa vặn lại đứng chung một chỗ, chuẩn bị một tạo hình muốn cướp chỗ dẫn đầu của ta sao?”

Vô tư một tả một hữu, hai người trên gương mặt ứ huyết, đánh rất nhiều phấn mới thật vất vả che khuất.

Đông Hải ở bên cạnh gật đầu, Hách Tể  nhưng lại chỉ là cười hướng lưng Duẫn Hạo đánh bốp bốp.

“Ngẫu nhiên cho ta làm diễn viên một chút có sao đâu ~~ “

Nhìn hai người đùa giỡn, Đông Hải rõ ràng biết Hách Tể  tại sao một điểm cũng không để ý đồn đãi phỉ ngữ, hai người bọn họ người, cảm tình vốn là không cần người khác bình luận.

 

From → Uncategorized

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: