Skip to content

[NTMNVV] Chương 16

Tháng Mười 18, 2013

Chương 16

Lý Hách Tể giật mình tỉnh giấc, hình như toàn thân đều cảm giác rất khoan khoái, hắn không biết mình đã ngủ bao lâu, dù sao cũng đã qua một ngày, thẳng đến cuối cùng mở mắt nhìn thấy trần nhà mới hơi chút có ý thức.

Trực giác mach bảo trần nhà hôm nay nhìn có chút bất đồng, hắn mới nhớ tới này không phải nhà mình, sau đó toàn bộ hình ảnh hôm qua hiện lên trong đầu, cũng nhớ đến ngày hôm qua Lý Đông Hải mở to mắt tức giận ủy khuất mà nhìn mình.

Được rồi, Đông Hải đâu?

Hắn đứng dậy, nhìn thấy bên cạnh trống không, nhưng là trên giường vẫn còn lưu lại   hơn ấm, vốn là rời đi chưa lâu. . .

Lý Hách Tể đứng dậy nghĩ muốn đi tìm Lý Đông Hải, rất may mắn hắn vừa mở cửa phòng tắm nhân tiện nhìn thấy Lý Đông Hải.

Chỉ là. . . Cái hắn nhìn thấy là bộ dáng cậu quỳ rạp trên mặt đất, đưa lưng về phía hắn nên căn bản cậu không có phát hiện Lý Hách Tể cứ như vậy nhìn thấy bộ dáng hấp dẫn này.

Đông Hải hạ thể vểnh rất cao, huyệt khẩu đỏ hồng không ngừng khép mở, hôm qua Lý Hách Tể căn bản không có nhìn thấy Lý Đông Hải huyệt khẩu là như thế này hấp dẫn người khác, bây giờ nhìn thấy huyệt khẩu kia hoàn lại chảy ra dịch màu trắng, vốn là nhiệt dịch ngày hôm qua của mình đi. . .

Như vậy có thể hay không mang thai a? Lý Hách Tể nhất thời có chút lo lắng, bất quá vừa nghĩ lại một chút, Lý Đông Hải vốn là nam nhân, như thế nào có thể mang thai a.

“Đông Hải?” – Nuốt nước miếng một cái, Lý Hách Tể quyết định kêu cậu.

Lý Đông Hải bị hù dọa sợ hãi xoay người, trong phòng tắm đầy nhiệt khí, đem khuôn mặt trắng nõn của Lý Đông Hải xông đỏ hồng lên, chính mình bị phát hiện dĩ nhiên cảm thấy thẹn, cậu vội vàng nhảy vào bồn tắm, nhưng đại khái vốn là quá mức dùng sức, cho nên đau đớn kêu lên.

Nghe thấy cậu hét lên, Lý Hách Tể lo lắng vội vàng hỏi.

“Đông Hải, có sao không?”

Ta một điểm cũng không hảo!

Lý Đông Hải tâm lý uỷ khuất nhìn cái tên đại ngu ngốc Lý Hách Tể, căn bản chuyện ngày hôm qua hắn đem mình ăn sạch sẽ sau đó cứ như vậy ngủ hệt như con heo, cũng đã quên sao? Còn dám hỏi có sao không?

Chỉ là Lý Hách Tể không biết hắn là nguyên nhân gây ra chuyện, còn tưởng rằng cậu chỉ là rất đau đớn, hắn trên người cũng chỉ có một cái nội khố, cho nên hắn đơn giản cùng Lý Đông Hải ngồi vào bồn tắm.

“Ta giúp ngươi xoa bóp?” – Cảm giác Lý Đông Hải thật sự rất không thoải mái, Lý Hách Tể cũng không có kinh nghiệm a, hắn căn bản không biết nên làm cái gì bây giờ.

“Không nên! Ngươi tránh ra!” – Lý Đông Hải có điểm mất hứng, mặc dù Lý Hách Tể giúp chính mình xoa bóp, nhưng nghĩ đến chuyện ngày hôm qua thì lại tức giận, hắn dĩ nhiên mặc kệ chính mình cứ như vậy ngã đầu nhân tiện ngủ say như chết.

“Đông Hải, ngươi đừng như vậy, ngươi xem, của ngươi phía dưới vẫn chảy ra tinh dịch của ta.” – Lý Hách Tể cũng không có suy nghĩ nhiều, nếu không hắn nhất định sẽ cảm giác được chính mình nói ra câu này thật sự là rất tục tĩu rồi.

“Ngươi câm miệng!” – Có thể là bởi vì mới vừa rồi hoạt động mạnh, mới làm cho tinh dịch trong cơ thể chảy ra, lại nghe thấy Lý Hách Tể như vậy thẳng thắn nói, hình như muốn Lý Đông Hải thừa nhận chính mình ngày hôm qua thật sự bị đè rồi.

“Ta giúp ngươi lấy nó ra . . .” – Bồn tắm không lớn, cho nên Lý Hách Tể bắt lấy hai tay cậu đặt lên vai mình, sau đó hướng huyệt khẩu Lý Đông Hải cho tay vào.

Ẩm ướt nóng ấm, Lý Hách Tể vừa lại không nghĩ ra, nhưng là cảm giác được Lý Đông Hải khẩn trương làm cho ngón tay khó có thể đi vào, hắn trấn an Lý Đông Hải.

“Đông Hải. . . Ngươi thả lỏng đi.”

“Hừ! . . .” – Cậu cắn lên vai Hách Tể một cái, hơn nữa vốn là dung lực rất lớn, ngay cả dấu răng cũng rõ ràng có thể thấy được.

Lý Hách Tể đau đến nhăn mặt, hắn cũng không biết tại sao Lý Đông Hải lại cắn hắn, có thể là bởi vì hắn ngón tay lực đạo quá lớn, nhưng nếu không dung lực thì không thể lấy hết dịch ra.

Hắn không thể làm gì khác hơn là thâm nhập ngón tay càng sâu bên trong, Lý Đông Hải lần này không cắn, chỉ là bấu nhẹ lên người Lý Hách Tể phun ra tiếng rên rỉ.

Thật vất vả rốt cục cũng chấm dứt, Lý Hách Tể sáng sớm tâm tình cũng rất tốt, hình như toàn bộ thế giới cũng đối với hắn mỉm cười, hắn nhìn Đông Hải được hắn rửa sạch sẽ cũng lộ ra tươi cười,  thoạt nhìn vừa ngốc vừa đáng yêu.

Chỉ là, Lý Đông Hải vì nhìn hắn mỉm cười mà trái tim đập nhanh hơn , cậu lập tức quay đầu đi, không cho Lý Hách Tể phát hiện mình bởi vì hắn tươi cười cũng đỏ mặt rồi.

“Được rồi, Ta cũng phải về nhà rồi! Một đêm không về, mẹ ta sẽ lo lắng.”

“Lý Hách Tể! . . .” – Ngươi. . . Nhân tiện như vậy mặc kệ ta?

“Uh? Làm sao vậy?” – Hắn còn không biết làm sao, hắn tưởng rằng không còn việc gì rồi, cho nên hắn tò mò hỏi Lý Đông Hải.

. . .

Lý Đông Hải muốn nói đại khái là bởi vì say rượu nên mới phát sinh quan hệ đi, nhưng không hiểu sao lời nói lại không thốt ra được

“Không có việc gì. . . Ngươi trở về đi, ta mệt mỏi quá ta muốn ngủ.” – Không nghĩ để cho Lý Hách Tể phát hiện chính mình cảm giác mất mát, cậu là thật sự rất buồn, nhưng Lý Hách Tể thái độ như vậy càng làm cho cậu khó chịu.

Lý Hách Tể không nghĩ nhiều như vậy, hắn chỉ là nghi hoặc Lý Đông Hải đã ngủ cả buổi tối như thế nào giờ còn muốn ngủ? Nhưng hắn chỉ là cùng Lý Đông Hải chào tạm biệt, nhân tiện đem quần áo mặc vào rồi về nhà.

“Lý Hách Tể ngươi rõ ràng ngu ngốc. . . Á đầu đau quá. . .” – Đau đầu nhưng vẫn không quên mắng Lý Hách Tể, Lý Đông Hải mặc xong quần áo, trên người có một chút dấu vết, nhất định là ngày hôm qua Lý Hách Tể lực mạnh niết mình mới sinh ra dấu vết đó.

Cậu đối với  việc chính mình bị đè ngược lại không có để ý nữa, cái cậu để ý chính là Lý Hách Tể thái độ đối với cậu, mỗi lần cũng chỉ có mình chủ động, ngay cả thổ lộ đều là mình trước, nói muốn làm chuyện đó cũng là mình mở miệng. . .

Đã đủ phiền rồi, nghĩ vậy càng làm cho Lý Đông Hải đau đầu, sớm biết sẽ không uống rượu rồi, say rượu cảm giác hảo khó chịu.

A, đầu lại bắt đầu đau đớn rồi. . . Hay là nghỉ ngơi một lát. . . Đợi khoẻ lại nhất định phải đem Kim Khởi Phạm kêu lên đến mắng cho một trận, đều là hắn, đưa ra cái gì chủ ý. . .

Cậu mới chuẩn bị ngã đầu nhân tiện ngủ, đầu thật sự đau đớn đến ngủ không yên, cảm giác được rất thống khổ, thì bỗng nhiên cánh cửa lại bị mở ra rồi.

“Khởi Phạm?” – Kim Khởi Phạm như thế nào tới?

Kim Khởi Phạm mới vừa rồi chỉ là có điểm lo lắng Lý Đông Hải cho nên đã tới, vừa vặn nhìn thấy Lý Hách Tể vẻ mặt thần thanh khí sảng mà đi ra ngoài, cảm giác theo y trong tưởng tượng không giống nhau, cho nên y mới mở cửa vào nhà Lý Đông Hải.

 

Lý Đông Hải nhìn thấy Kim Khởi Phạm đến, giống như thấy cứu tinh xuất hiện, liền phát ra thanh âm  yếu ớt hướng y cầu cứu.

“Khởi Phạm. . . Đầu  ta đau quá. . ..”

Sẽ không phải là say rượu đi? Kim Khởi Phạm tiến đến chỗ Lý Đông Hải, nhìn cậu sắc mặt trắng bệch, hình như thật sự rất thống khổ.

“Ta đi giúp ngươi mua thuốc, ngươi chờ ta một chút” – Kim Khởi Phạm cũng không kịp hỏi, y chỉ cảm thấy bây giờ Lý Đông Hải hình như thật sự say rượu rất nghiêm trọng.

Lý Đông Hải gật đầu, Kim Khởi Phạm nhân tiện vội vàng xuất môn, may là gần đó có tiệm, Kim Khởi Phạm lập tức chọn đồ rồi vội vàng quay về chỗ Lý Đông Hải, cậu sau khi ăn uống tựa hồ tốt hơn một chút, bất quá thoạt nhìn vẫn rất mệt mỏi.

“Ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” – So với mới vừa rồi y nhìn thấy Lý Hách Tể thần thanh khí sảng, Lý Đông Hải quả thực đối lập khá lớn.

“Khởi Phạm. . . Ta mệt mỏi quá, ta muốn ngủ. . .” – Lý Đông Hải thật sự tránh né, hơn nữa mới vừa uống thuốc tựa hồ có tốt một chút, cho nên rất nhanh nhân tiện ngủ thiếp đi.

Nhìn cậu ngủ, Kim Khởi Phạm cũng chỉ còn cách đợi được cậu tỉnh lại rồi hỏi, bất quá nhìn thấy đĩa CD đã lui ra, đại khái vốn là đã xem hết ảnh phiến rồi đi?

Lý Đông Hải hẳn là sẽ rất cảm tạ mình.

Thay cậu thu dọn đồ đạc quanh phòng, thậm chí ngay cả ly rượu cậu uống dở hôm qua cũng giúp rửa sạch, Kim Khởi Phạm bất tri bất giác nhân tiện đem nhà Lý Đông Hải dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Chính mình lưu lại hình như cũng không làm gì, y nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho cậu, hẳn là không có việc gì rồi đi?

Nhìn cậu ngủ mê lộ ra tươi cười, Kim Khởi Phạm bỗng chốc thừ người ra, thẳng đến khi Lý Đông Hải hơi cựa mình y mới lấy lại tinh thần.

Thay cậu đóng cửa lại, chuyện khác sau này hẳn hỏi.

 

From → Uncategorized

2 phản hồi
  1. Hải sao lại gọi anh là con heo thế kia, dù gì thì cũng bị con heo ngốc ngếch đó đè rồi còn gì. Nhưng mà từ đầu truyện tới giờ vẫn thấy anh ngu a. Chỉ có giỏi được mỗi chỗ là kịp thời đè Hải thôi. Mà đè xong rồi thì cũng vì lơ ngơ quá mà lơ em luôn, làm ẻm buồn bực quay sang chửi bới Khởi Phạm. Cũng chỉ tội Phạm Phạm thôi, có lòng tốt giúp người ta mà lại bị chửi sau lưng. -))))

  2. Thôi rồi anh ơi ăn xong quệt miệng ra đi nam tử hán nào như anh ít ra cũng nên ở lại hỏi han lo lắng cho Hải nhi chứ cứ thế mà xách vép ra về sao?😦 bảo sao Hải nhi ko giận chứ! Ko có Phạm đến thăm là Hải nhi bệnh lun rồi Phạm còn lo lắng mua thuốc dọn dẹp dùm ai như anh hả? :-@ ko thì Phạm Hải cho rồi. Từ đầu chí cuối toàn Hải nhi chủ động muốn làm quen vs anh, anh thì nhát ké đến nắm tay chả dám thì ai mà chịu nỗi. Càng nói càng bực đả đảo văn Hách, anh cứ thế thì tôi ủng hộ Phạm Hải :)))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: