Skip to content

[NTMNVV] Chương 22

Tháng Ba 5, 2014

Chương 22

Nghe thấy như vậy Lý Đông Hải quả thực hưng phấn hẳn, nguyện vọng rốt cục có thể thực hiện rồi! Cậu vuốt ve than thể Lý Hách Tể, hình như như thế nào cũng không đủ, Lý Hách Tể cũng như vậy, chỉ là. . .

“Hách Tể! Em muốn. . .” – Mặt đỏ tới mang tai, Lý Đông Hải có chút không được tự nhiên, Hách Tể cũng biết cậu rốt cuộc muốn cái gì, liền gật đầu cho phép cậu.

Lý Đông Hải tư thể ở trên, chính là. . .

Đè người vốn là chuyện có khoái cảm nhất a! Lý Đông Hải cơ hồ đều phải phiếm lệ rồi, nguyên lai cư cao lâm hạ nhìn Lý Hách Tể vốn là loại cảm giác này.

Ngẫm lại bình thường Lý Hách Tể như thế nào đùa bỡn mình. . . Đùa bỡn sao? Dù sao chính là lấy lòng rồi. . .Hẳn là từ nơi này đi.

Lý Đông Hải cúi xuống nhìn thân thể Lý Hách Tể, hai đầu nhũ phía trên kỳ thật hoàn lại rất khả ái nha. . . Cậu vươn đầu lưỡi liếm một cái , nghe thấy được Lý Hách Tể thốt ra thanh âm  thoải mái .

Lý Đông Hải tâm lý vui mừng, như vậy làm cho Lý Hách Tể thoải mái. . . Hình như cũng không tệ.

Chỉ là Lý Đông Hải không có phát hiện tư thế của mình trong mắt Lý Hách Tể có bao nhiêu hấp dẫn, bởi vì cúi người cho nên cái mông cao cao nhếch lên hiện ra trước mắt hắn, còn không ngừng đong đưa, hảo nghĩ muốn xuyên vào. . .

Không được. . . Đã đáp ứng Đông Hải rồi. . . Không thể. . . Nhưng là. . .

Lý Hách Tể nhìn trước mắt cái mông căng tròn của Đông Hải, rõ ràng ngay phía trước hắn nhưng không cách nào hưởng dụng, nhớ tới Lý Đông Hải tiểu huyệt ấm áp chặt  khít. . . Ô. . . Thật sự hảo nghĩ muốn. . .

Lý Đông Hải căn bản không phát hiện Lý Hách Tể ánh mắt biến thái, chỉ lo chuyên tâm mà như con mèo nhỏ liếm thân thể  Lý Hách Tể, thong thả di động từ trên xuống, nhìn thấy Lý Hách Tể dục vọng đứng thẳng, không biết vốn là cảm giác thế nào, cậu nhân tiện vươn đầu lưỡi liếm một cái.

“Ô!” – Đương nhiên, Lý Hách Tể căn bổn không có bị như vậy làm qua, bị Đông Hải dùng đầu lưỡi liếm qua địa phương chưa bao giờ có khoái cảm. . .

“Hách Tể, thoải mái không?”

“Thoải mái, Đông Hải. . . Liếm vài cái nữa đi. . .” – Rất thư thái, Lý Hách Tể nhìn ngẩng Đông Hải đang ngẩng đầu nghi hoặc nhìn mình, còn có đầu lưỡi. . . Trời ạ. . . Hết thảy cũng rất mất hồn rồi.

Lý Đông Hải cảm giác vui vẻ, vừa lại tiếp tục động tác, chỉ là Lý Hách Tể đột nhiên lên tiếng.

“Đông Hải, di chuyển lại đây. . .”

“Hả?”

“Nhanh lên một chút. . .lại đây “

Mặc dù không biết Lý Hách Tể muốn làm cái gì, nhưng cậu vẫn di chuyển đến, cái mông đưa về phía Lý Hách Tể, thật sự là có điểm thẹn thùng. . .

“Uh, tiếp tục liếm đi. . .”

Lý Đông Hải tiếp tục liếm dục vọng của Lý Hách Tể, nhưng là hạ thân cũng bị cái gì đó bao lấy.

“! !”

Lý Hách Tể. . .

Cậu quay đầu, nhìn thấy Lý Hách Tể ngậm lấy của cậu. . .

Hơn nữa hắn liếm chính là nhìn rất hấp dẫn. . .

Cậu nhếch  mông lên, nhưng lại bị Hách Tể hung hăng, Lý Đông Hải cũng muốn ra sức phục vụ Lý Hách Tể, nhưng lại  không có khí lực, toàn thân cũng không ngừng run rẩy  , nhưng Lý Hách Tể lại đột nhiên dừng lại.

Rõ ràng là muốn tiếp tục phục vụ!

Lý Đông Hải lần nữa ngậm trụ phân thân Lý Hách Tể, cảm giác hắn đã lớn đến chính mình ngậm không hết.

Mà chính mình hạ thân cũng bị Lý Hách Tể liếm, cảm giác làm cho Lý Đông Hải chống đỡ không được, hắn hấp rất nhanh, Lý Đông Hải đã muốn không còn khí lực rồi, vào lúc này cậu lại cảm giác được tiểu huyệt có cái gì đó đâm vào

Cậu run rẩy thân thể, phun ra phân thân Lý Hách Tể, nhìn hắn cử động.

Nhìn thấy hắn đưa tay luồn tới tiểu huyệt mình. . .

“Đông Hải. . . Anh chỉ dùng tay mà thôi. . .”

Đáng ghét, hoàn lại bày ra bộ dáng vô tội. . . Lý Hách Tể. . .

Hình như nhìn ra Lý Đông Hải có điểm tức giận, nhưng là vẻ mặt thật sự rất mê người rồi. . . Hắn vừa lại đưa tay đâm sâu vào bên trong, cảm thụ độ ấm, thật sự hảo nghĩ muốn. . .

“Ah. . . Phía trước cũng muốn. . .” – Không nhịn được phát ra hờn dỗi, Lý Đông Hải dục vọng thẳng đứng còn chưa được an ủi nga. . .

Hiểu rõ ý của Lý Đông Hải, Lý Hách Tể đem Lý Đông Hải, ngón tay bên trong tàn phá bừa bãi, miệng cũng không bỏ qua dục vọng của cậu.

Bên trong phòng không ngừng truyền đến thanh âm kích thích, đều là hai người phục vụ lẫn nhau.

Tổn hao khí lực rồi. . . Hai tròng mắt cũng chứa đầy nước mắt, kỳ quái. . . Tại sao Lý Hách Tể cũng còn chưa bắn. . . Nhưng là chính mình đã muốn không nhịn được rồi.

“Lý Hách Tể. . . Từ bỏ. . .”

Hắn nhất định là cố ý địa. . . Lý Đông Hải phẫn hận mà nghĩ tới, nhưng cậu đã không có thời gian đi tự hỏi cái này rồi.

“Lý Hách Tể. . . Lý Hách Tể. . . Buông em ra. . .”

Nhanh lên một chút buông ra. . . Thật sự muốn nhẫn nại không nổi rồi.

Lý Đông Hải dừng lại động tác hầu hạ Lý Hách Tể, lấy tay bịt miệng ngăn thanh âm, rất. . . Rất thư thái, đã muốn không nhịn được rồi.

Dục vọng trong miệng Lý Hách Tể không ngừng trướng đại, thật sự. . . Không cách nào nhẫn nại rồi.

“Lý Hách Tể! . . . Ô! . . .” – Mở to hai mắt, bắn ra rồi. . . Còn đang trong miệng Lý Hách Tể  . .

Cậu thở dốc quay đầu nhìn Lý Hách Tể, trong miệng của hắn tràn đầy đều là nhiệt dịch của mình. . .

Rất muốn hảo hảo đánh Lý Hách Tể vài quyền, nhưng là  thật sự không còn lực rồi. . . Cậu mệt mỏi quá. . . Như thế nào vừa lại biến thành như vậy. . .

Lý Hách Tể nhìn cậu vểnh môi,hắn cũng không suy nghĩ nhiều nhân tiện điên cuồng hôn một lần nữa, kỳ thật Lý Đông Hải đã nhất thời không có khí lực, nhưng vẫn là cố gắng hưởng ứng, Lý Đông Hải cảm giác trong miệng đều là mùi mới vừa rồi chính mình bắn ra.

“Ai kêu anh đi ăn cái đó. . . rất bẩn nha.” – Kết thúc hôn, Lý Đông Hải có điểm tức giận trách hắn.

“Sẽ không a, có mùi của Đông Hải.” – Hắn đáp dễ dàng, vừa lại hướng cậu hôn tiếp

“Lý Hách Tể. . .”

“Uh? Đông Hải, em tức giận sao? Bởi vì anh mới vừa rồi dùng tay sát nhập tiểu huyệt của em?”

“Không phải! Anh không nên nói trắng ra vậy có được hay không?” – Mỗi lần Lý Hách Tể cũng nói vậy là mỗi lần làm cho cậu thẹn thùng đến không nhịn được.

“Vậy em thế nào tức giận, anh làm em không đủ thoải mái sao?”

“Chính là bởi vì rất thư thái. . .” – Cuối cùng vốn là không nhịn được. . .

Lý Đông Hải vẫn là không cách nào đè Lý Hách Tể, cậu không nghĩ làm cho hắn cảm giác được đau đớn, hoàn lại còn có một nguyên nhân, chính là cảm giác được chính mình trở nên rất kỳ quái, dĩ nhiên muốn tiếp nhận Lý Hách Tể, muốn Lý Hách Tể ở trong thân thể của mình . .

Mới vừa rồi căn bản không đủ. . . Ngay cả Lý Đông Hải cũng kinh ngạc ý nghĩ của chính mình.

“Em không nên đè anh rồi, nhanh lên một chút. . . Nhanh lên một chút cho em.”

“. . . Đông Hải?”

“Nhanh lên một chút tiến vào! Em muốn. . .” Đều nói rõ ràng như vậy  rồi, Lý Hách Tể vốn là đầu gỗ sao?

 

From → Uncategorized

3 phản hồi
  1. Ồ. Thế tiểu Hải rốt cục cũng đã nhận ra dc chân lý là em mãi mãi nằm dưới Hách Tể đi. Xưng anh với em hảo đáng yêu a.

  2. elfishy101510 permalink

    Thất bại thảm hại rồi =((( Rốt cuộc không phải là bị thằng Tể đè ngược lại mà là cơ bản là không có bản lĩnh đè người ta =))))
    Chấp nhận sự thật đi

Trackbacks & Pingbacks

  1. [Trường Thiên] Này, Ta muốn ngươi vui vẻ | Jung MinYeon ELFShawol

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: