Skip to content

[ĐCNĐSN-ĐP] Chương 3

Tháng Một 12, 2015

Chương 3

Hôm nay trên bàn cơm thiếu đi Ninh Trí Viễn cùng An Dật Trần, bù lại có thêm Lâm Hạo.
Lâm Hạo về nhà ăn cơm, phải nói Khương Hi Vũ là vui nhất. Bình thường cậu nhất định ngồi cạnh A Đình, hôm nay lại xách ghế qua ngồi cạnh Lâm Hạo, cách A Đình một khoảng rất xa.
Thôi Lược Thương ngồi bên phải A Đình, nhìn Trần Tam Lục ở đối diện cầu cứu. Trần Tam Lục nhìn Thôi Lược Thương nháy mắt kịch liệt với mình, bất đắc dĩ vẫy tay bảo hắn qua ngồi cạnh mình.
“. . . . . . Lâm Hạo ăn…cái này…nha… Hi Vũ thích…cái này… nhất . . . . . .” Khương Hi Vũ không ngừng gắp đồ ăn vào bát Lâm Hạo, nhiều đến nỗi chất thành một ngọn núi nhỏ.
“Ân, cảm ơn Hi Vũ ca. Đồ Tô ca dạo này tay nghề càng ngày càng tiến bộ . . . . . .” Lâm Hạo giống như người chết đói, ra sức nhét thức ăn vào miệng. Do nhét nhiều quá, quai hàm cậu đều muốn phồng lên.
Đồ Tô đành phải lên tiếng: “ Đệ ăn từ từ, coi chừng bị nghẹn. . . . . .”
“Lâm Hạo, cậu mấy ngày không ăn cơm rồi hả. . . . . .” Thôi Lược Thương lắc đầu cảm thán nói. Chỗ A Đình ngồi đều sắp đóng thành băng rồi, Lâm Hạo một chút phản ứng cũng không có, chỉ ra sức ăn sống ăn chết. Thôi Lược Thương tự nhận rằng trong nhà này bản thân là da mặt dày nhất, nhưng mà giờ này hắn còn phải chịu không nổi hàn khí phát ra từ A Đình, nên phải chạy trước thoát thân, vậy mà Lâm Hạo còn thản nhiên ăn cơm, thật sự là khiến cho hắn cúi đầu bội phục.
“Hửm? Cơm ngoài làm sao ngon bằng cơm nhà. Hơn nữa hôm kia tôi làm phẫu thuật, hôm qua ngủ bù cả ngày, hôm nay còn chưa kịp ăn cơm đã phải đi trực, sau đó thì bị bắt về nhà . . . . .” Lâm Hạo vừa ăn vừa giải thích. Trong lúc mọi người còn đang cảm khái làm nghề nào cũng vậy, đều không dễ dàng, Khương Hi Vũ đã ở bên cạnh xót xa xoa đầu Lâm Hạo: “Lâm Hạo đệ vất vả rồi. . . . . .”
Lâm Hạo nhìn Khương Hi Vũ bật cười.
“Lâm Hạo không có vất vả, Hi Vũ ca mau ngoan ngoãn ăn cơm được không?”
Nhìn thấy Khương Hi Vũ vui vẻ gật đầu, sau đó bưng chén cơm ngoan ngoãn ăn, khóe miệng A Đình không tự chủ liền giật một cái.
Cảnh sát vốn là vô cùng nhạy với mấy kiểu sát khí như vậy, Thôi Lược Thương bản thân run lên một cái.
“Cậu cũng nên tìm bạn gái đi, để có người giám sát sinh hoạt của cậu.” Lăng Việt vừa lúc ngồi đối diện Lâm Hạo cũng có chút đau lòng, gắp miếng thịt cho cậu, sau đó nhíu mày nghiêm túc nói.
Lâm Hạo cả người cứng đờ, nhỏ giọng không biết than thở cái gì đó.
“Lăng Việt nói đúng đó, Lâm Hạo đệ cũng trưởng thành rồi. Nhà chúng ta tuy rằng ba mẹ đều không có ở nhà, nhưng còn có các ca ca mà. Đệ xem các ca ca đã thế này rồi. . . . . . Đệ cũng nên tìm bạn gái rồi tính chuyện cưới hỏi đi. Đệ xem đệ điều kiện lại không kém ai, ngoại hình cũng tốt công việc cũng tốt, con gái theo đệ nhất định rất nhiều. Nói thật đi, có cô nào chưa? Hay là đệ ngại bày tỏ? Nếu vậy thì nói cho mấy ca biết, chúng ta giúp đệ nha. . . . . . Hay là chưa chấm được ai? Bằng không Tam Lục ca làm mai cho đệ được không? Cho mọi người biết nha, trong trường tôi có một cô dạy mỹ thuật rất xinh, tuổi so với đệ cũng vừa xứng đôi. . . . . .”
Thôi Lược Thương yên lặng gắp một đũa đồ ăn, một tay nắm lấy cằm Trần Tam Lục xoay về hướng mình, một tay nhét đồ đũa đồ ăn vào miệng Trần Tam Lục. Thấy cậu vừa nhai vừa muốn mở miệng tiếp tục nói chuyện, Thôi Lược Thương nhanh tay lại gắp vài đũa, đến khi miệng Trần Tam Lục toàn đồ ăn không nói được mới buông tay.
Nhìn Trần Tam Lục giống y hệt con Hamster đang phồng má nhai thức ăn, Lâm Hạo cùng Khương Hi Vũ đều cười ra tiếng.
“Được rồi, các ca ca cũng đừng quan tâm . . . . . .” Lâm Hạo cúi đầu chọc chọc cơm, không biết nghĩ tới cái gì đó, mặt liền đỏ ửng.
A Đình nhíu mày, một bên gắp đồ ăn vào bát Khương Hi Vũ, một bên làm như vô tình hỏi: “Bảo chúng ta đừng quan tâm, ý là cậu đã có đối tượng?”
Bị nói trúng tim đen, Lâm Hạo đỏ bừng mặt.
“Ai nha…là ai vậy?! Bộ dạng thế nào?! Gia đình ra sao?!” Không đợi Lâm Hạo mở miệng giải thích, Ninh Trí Viễn không biết từ lúc nào đã ở trên lầu chạy xuống, đập tay lên bàn cơm, kích động hỏi.
Lâm Hạo nhìn Ninh Trí Viễn sắc mặt còn xanh mét, cả người run rẩy, loạng choạng như có thể sẽ ngã bất cứ lúc nào, không khỏi thở dài: “Ai cho ca xuống giường vậy? Đại ca. . . . . .”
An Dật Trần theo ở phía sau, liền chạy qua ôm thắt lưng Ninh Trí Viễn, đem người ấn vào ghế, nhúng vai ý bảo hắn chỉ đi toilet một chút, đi ra đã không thấy người đâu, không thể trách hắn.
“Không phải đang thảo luận chuyện của đệ sao, ta chính là đại ca, sao ta không quan tâm cho được. . . . . .” Ninh Trí Viễn suy yếu thở hổn hển mấy hơi, yếu ớt nói.
Bác sĩ Lâm tỏ vẻ đại ca anh căn bản là không muốn bỏ qua cơ hội tò mò nhiều chuyện mà thôi, còn ở đó viện đủ lí do?
“Ai nha tập trung đúng đối tượng đi, ta rất khỏe. Nói mau, bạn gái đệ hình dáng thế nào?” Ninh Trí Viễn phất phất tay ý bảo mọi người đang tập trung nhìn cậu không cần quan tâm, quay đầu nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt mong đợi.
Rốt cuộc bao nhiêu ánh mắt đồng thời từ chỗ Ninh Trí Viễn chuyển dời qua Lâm Hạo. Khương Hi Vũ không biết đã xảy ra chuyện gì, quay đầu nhìn A Đình. A Đình mỉm cười xoa đầu cậu, chỉ chỉ Lâm Hạo ý bảo Khương Hi Vũ nhìn qua, cậu thấy vậy cũng quay đầu nhìn chằm chằm đệ đệ mình.
Bác sĩ Lâm cố gắng làm bộ như không nghe không thấy gì cả, cúi đầu ăn mãnh liệt, nhưng mà bao nhiêu đó ánh mắt nhìn cậu thiêu đốt như vậy, thật sự là khó nuốt xuống rồi.
Cậu đành đem chén đặt lên bàn, ngẩng đầu nhìn mọi người thở dài: “Ngoại hình. . . . . . Rất ưa nhìn. . . . . .”
“Rất ưa nhìn? Có đẹp như đại ca cậu không?” An Dật Trần cười ha hả hỏi, bị Ninh Trí Viễn trừng mắt kháng nghị: “An Dật Trần anh nói cái quái quỷ gì vậy! Sao lại so sánh tôi với nữ nhân?!”
“. . . . . .” Vốn chỉ là đùa thôi, không ngờ Lâm Hạo lại chăm chú nhìn Ninh Trí Viễn rồi trầm tư. Ninh Trí Viễn thấy vậy đều phải nổi da gà. Sau đó chợt nghe đến Lâm Hạo nhỏ giọng ừm một tiếng, so với đại ca thì đẹp hơn.
“. . . . . . . . . . . . . . . . . .” Cả bàn cơm chìm trong im lặng.
“Lâm Hạo đệ tin ta đánh đệ không!? Cái gì mà so với đại ca thì đẹp hơn?! Đến tận cùng là vì cái gì lại đem ta ra so sánh hả? !” Đệ đệ thế mà lại thấy người ngoài đẹp hơn mình, thật sự là làm Trí Viễn đau lòng mà.
Mọi người ném cho Ninh Trí Viễn ánh mắt “để ý sai trọng điểm rồi”, người nào đó bị liếc xong sửng sốt một chút, lắp bắp nói: “ Khoan đã, vớ vẩn, như thế nào lại lấy bạn gái của mình ra so với đại ca. . . . . . Không lẽ đệ cũng….. . . . . . cũng như thế?”
Lâm Hạo gật đầu nói: “Sao vậy, các ca ca thì được phóng hỏa, đệ thì không được đốt đèn?”
Phụt.
Bốn huynh đệ của A Đình không nhịn được cười một tiếng.
Ninh Trí Viễn không nói gì chống đỡ được, xoay đầu nhìn An Dật Trần cầu cứu, đổi lại đối phương chỉ là một cái mỉm cười.
“Lâm Hạo nói cũng đúng mà. Đại ca cũng đừng đau khổ quá. Tiếc là chúng ta đã hoàn toàn không hy vọng có người nối dõi tông đường, haizzzz. . . . . .” Trần Tam Lục thở dài.
“Vớ vẩn! Người đầu tiên đi vào con đường này chính là đệ, đệ còn dám ở chỗ này đề cập chuyện nối dõi tông đường sao?” Ninh Trí Viễn tức giận đến xì khói..
“Là do Thôi Lược Thương say rượu đó thôi, bằng không đệ tuyệt đối không phải là người đầu tiên!” Trần Tam Lục bị nhắc tới chuyện cũ, khóe miệng co giật một chút, bất mãn phản bác.
Vốn là ngồi ở rìa ngoài cùng, cách Ninh Trí Viễn xa nhất, Thôi Lược Thương từ từ nhích ra xa hơn, mục đích cho chính mình hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Ninh Trí Viễn.
“Thôi Lược Thương ngươi trốn cái gì, bổn thiếu gia nhìn thấy ngươi rồi!”
Thôi Lược Thương trong lòng bất mãn, không phải đang quan tâm chuyện đại sự của Lâm Hạo sao, sao tự nhiên lại lôi chuyện này ra đây.
Ban đầu mấy người bọn họ đều không quen biết nhau, chỉ nghĩ là người nhà của người yêu mà thôi. Hai người đều băn khoăn các huynh đệ nhà mình sẽ phản ứng ra sao, cho nên cũng không ai dám công bố tình cảm của mình với người nhà. Kết quả có một ngày Lược Thương cùng huynh đệ ra ngoài nhậu nhẹt, lỡ uống quá say, Tam Lục không biết nhà hắn ở đâu, liền đem hắn về nhà mình. Sau đó Thôi Lược Thương thấy Ninh Trí Viễn, biết cậu là đại ca của Tam Lục, không biết ăn trúng cái gì, hai ba câu đã khai ra hết chuyện của bọn họ. . . . . .
“Lạc đề.” A Đình thản nhiên nói ra hai chữ, đình chỉ việc Ninh Trí Viễn vẫn còn đang muốn nói với Thôi Lược Thương gì đó, cậu ngơ ngác nhìn A Đình hơn nửa ngày, mới vỗ trán quay qua hỏi Lâm Hạo: “Lâm Hạo. . . . . . Đại ca chỉ hỏi đệ một câu thôi!”
“Ân, việc gì.”
“Đệ là công hay thụ?”
Lâm Hạo đang uống nước, còn chưa kịp nuốt xuống liền toàn bộ phun vào mặt Ninh Trí Viễn.
Sau đó thì nghe An Dật Trần cười to, cũng may cuối cùng không quên rút tờ khăn giấy cho Ninh Trí Viễn lau mặt.
“Ca hỏi cái gì kì vậy!”
Xem sắc mặt Lâm Hạo đỏ ửng một cách khả nghi, Ninh Trí Viễn thất vọng thở dài. Chính mình bị đè thì thôi đi, bọn đệ đệ cũng từng đứa từng đứa một bị đè. Trong nhà đệ đệ Lâm Hạo vẫn luôn ngoan ngoãn nhất, vốn tưởng rằng cậu sẽ đi theo quỹ đạo bình thường. Nào ngờ mới vừa lơ là không để ý tới cậu liền đi lệch đường. Sau đó vốn đang ôm một chút hy vọng rằng nhà bọn họ rốt cục cũng có một người ở trên nhưng rồi cũng tan biến. Ninh Trí Viễn thật sâu trong lòng cảm thấy thất bại.
“Hắn gọi là gì?” Nhìn thấy đại ca đã muốn lâm vào vòng xoáy tuyệt vọng, Đồ Tô bất đắc dĩ lên tiếng hỏi.
“Trần Quân Bình.”
Nghe được Lâm Hạo nói từng chữ một, Thôi Lược Thương giật một cái từ trên ghế trượt xuống. Chiếc đũa trong tay Lăng Việt cũng rơi xuống đất. Cái chén mà A Đình đang uống cũng bị bóp nát. Chỉ có An Dật Trần xem như bình tĩnh, trừ việc hắn không cẩn thận đem cái khăn đang lau mặt Ninh Trí Viễn nhét vào miệng cậu.
“Khụ khụ khụ, An Dật Trần anh muốn chết sao.” Ninh Trí Viễn vội vàng lấy khăn trong miệng ra, kết quả vừa ngẩng đầu nhìn đến người bị cậu mắng khuôn mặt đang cứng ngắt.
Quay đầu nhìn nhìn phản ứng của mấy người còn lại, sắc mặt Ninh Trí Viễn càng thêm trắng bệch, cậu có một dự cảm không lành.
“Quân Bình? Hi Vũ hình như từng nghe A Đình nhắc đến ah~, là đệ đệ của A Đình phải không?” Thanh âm Khương Hi Vũ vang lên trong phòng ăn tĩnh lặng. Sau đó Ninh Trí Viễn giống như nghe được tiếng lòng của mình vỡ tan khi thấy A Đình gật đầu. Đồ Tô cùng Trần Tam Lục cũng kinh ngạc liếc nhau.
Lâm Hạo nghiêng đầu lén lút vươn tay ra sau lưng, lấy điện thoại di động nhanh chóng gửi một tin nhắn cho Trần Quân Bình hỏi hắn có bốn ca ca phải không.
Cậu cũng không tin có chuyện kì lạ như vậy, huynh đệ một nhà đều lọt vào tay huynh đệ một nhà khác.
Di động rất nhanh rung lên, Lâm Hạo vội vàng đọc tin nhắn.
From: Trần Quân Bình
Ừ, đúng là vậy, làm sao mà em biết? Anh từng nhắc tới sao?
“. . . . . . . . . . . . . . . . . .”
Bác sĩ Lâm tỏ vẻ cậu là người có niềm tin sắt đá vào khoa học. Loại chuyện quỷ dị như vậy, cậu vốn không tin đâu. . . . . .

From → Uncategorized

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: