Skip to content

[ĐCNĐSN – SuNee] Chương 13

Tháng Tư 3, 2015

Chương 13

Cuối cùng mở cửa chính là Khởi Phạm.

 

Thái Mẫn thấy cửa mở nhân tiện nhanh như chớp vọt vào đi thẳng lên lầu đến phòng Đông Hải: “Đại ca mau đi ra! Ca có bản lãnh đóng cửa thì có bản lãnh đi ra ah!”

 

Mẫn Hạo nghe Thái Mẫn từ trên lầu truyền đến thanh âm liền bật cười, sau đó cầm cái hộp đưa cho Khởi Phạm.

 

“… Đây là cái gì?” Khởi Phạm nghiêng đầu tiếp nhận cái hộp, tò mò hỏi.

 

“Uh? Mới vừa rồi trên đường mua bánh ngọt.”

 

“… Bánh ngọt… Thuỷ Nguyên, Thái Mẫn cùng Mẫn Hạo, mua bánh ngọt…” Khởi Phạm đang cầm cái hộp thật cao hứng xoay người chạy vào chỗ Thuỷ Nguyên ở phòng khách.

 

Thuỷ Nguyên cười cười cầm cái hộp đặt trên bàn trà, kéo Khởi Phạm ngồi xuống.

 

Mẫn Hạo sau khi thay dép vào phòng khách, liếc mắt một cái nhân tiện thấy một cô gái ngồi ở ghế giữa, đang cùng Cơ Phạm cười cười trò chuyện, Cơ Phạm vẫn như mọi khi, trầm lặng ít cười nghiêm túc nghe cô ấy nói chuyện.

 

Yên lặng mà nhìn lướt qua Chung Huyễn bên cạnh, quả nhiên quanh thân bị một trận hàn khí vây quanh. Hai bên cạnh cũng không ai dám ngồi.

 

Đông Hải rốt cục bị Thái Mẫn kéo xuống lầu. Hai người cũng không biết nói gì đó, cùng nhau hi hi ha ha cười đi đến phòng khách.

 

Nghe được tiếng Thái Mẫn, Phác Thuận Anh liền ngẩng đầu lên chào hỏi: “Ah ~ Thái Mẫn cậu đã về rồi ~ “

 

“Thuận Anh tỷ đã lâu không gặp ~” như là bị Phác Thuận Anh lây bệnh, Thái Mẫn cũng vô tình kéo dài âm cuối, nghe xong Mẫn Hạo không nhịn được nhân tiện cười lớn, sau đó bị Thái Mẫn liếc một cái hắn liền quay về điệu bộ nghiêm túc.

 

“Ai nha, thật sự là đã lâu cũng chưa gặp mọi người… Hảo nhớ ah…” Phác Thuận Anh từ ghế sa lon nhảy lên, cùng Thái Mẫn ôm một cái. Mặc dù hai người ôm nhau như huynh muội, nhưng xem ra Mẫn Hạo không vui vẻ cho lắm.

 

Nhìn Mẫn Hạo biểu tình không vui như vậy, Hách Tể không biết từ khi nào đến ngồi cạnh vỗ vỗ vai của hắn, tỏ vẻ: tất cả mọi người đều giống nhau.

 

Vỗ vỗ đầu Thái Mẫn, Phác Thuận Anh buông ra rồi quay lại chỗ Cơ Phạm ngồi xuống, Chung Huyễn sắc mặt vừa nhu hòa một chút lại trầm xuống.

 

“… Mọi người đã đầy đủ rồi phải không? Phạm Phạm mau giới thiệu một chút đi… Này… Mình một người cũng không nhận ra ah ~” vừa nói vừa nghiêng đầu nhìn một chút Chung Huyễn, Mẫn Hạo cùng Hách Tể, còn có cách đó không xa ngồi cùng Khởi Phạm và Lệ Húc là Thuỷ Nguyên với Chung Vân.

 

Cơ Phạm nhìn chung quanh phòng khách, trong lúc nhất thời dĩ nhiên hoài nghi nổi lên chính mình tiểu học trung học cao trung đại học học ngữ văn tri thức cũng đi đâu mất rồi…

 

Phòng khách nhất thời an tĩnh xuống, chỉ có Phác Thuận Anh chớp mắt nhìn Cơ Phạm, lại nhìn mọi người, vẻ mặt hiếu kỳ.

 

“… Thuận Anh hảo, ta gọi là Hách Tể, vốn là người yêu của Đông Hải.” Cuối cùng vẫn là Hách Tể đứng dậy đánh tan im lặng.

 

Phác Thuận Anh quay đầu nhìn Hách Tể, vỗ tay lớn một cái: “Oh! Khó trách mới vừa rồi tôi ôm Đông Hải ca ánh mắt anh như muốn ăn tươi nuốt sống tôi ah! Tôi còn tưởng chuyện gì xảy ra nữa!” Đảo mắt một vòng, Phác Thuận Anh cười hắc hắc quay đầu nhìn về phía Đông Hải.

 

Bị nhìn chăm chú cậu liền xoay qua tránh ánh mắt của nàng, sau đó đối với Hách Tể mắng một trận.

 

“… Nọ vậy…” Phác Thuận Anh nhìn chung quanh, chỉ chỉ những người kia, hết sức phấn khởi mà nói: “… Anh là nhà Khởi Phạm ca? Anh là nhà Lệ Húc ca? Anh là nhà Thái Mẫn?” Sau đó khom lưng thăm dò nhìn một chút Chung Huyễn bên cạnh Cơ Phạm: “Vậy anh nhất định là nhà Phạm Phạm, từ khi vào cửa tôi đã bắt đầu thấy anh dùng ánh mắt doạ người nhìn tôi rồi!”

 

Chung Huyễn nhìn Phác Thuận Anh trong mắt tràn đầy ý cười không có một chút ác ý, nhất thời cũng có chút thoải mái. Gật đầu xem như vấn an.

 

“… Ủa, chờ một chút, huynh đệ năm người đều xuất quỹ* hết sao?….Còn nữa em muốn hỏi thúc thúc a di có khỏe không? !” Phác Thuận Anh đột nhiên vẻ mặt nghiêm túc ngẩng đầu hỏi.

 

*Xuất quỹ (nguyên văn 出柜): là cách nói chỉ một người đồng tính phơi bày tính hướng của mình với xã hội. Tiếng Anh là “Come out (of the closet)”.

 

Nàng hỏi vừa dứt phòng khách vừa lại an tĩnh xuống, mọi người cũng yên lặng mà nhìn Đông Hải, dùng ánh mắt lấy biểu đồng tình.

 

“… Bọn họ… Đi cả nước du lịch… Rất tốt…” Đông Hải dùng thanh âm rầu rĩ trả lời.

 

Phác Thuận Anh như nghĩ tới cái gì mà gật đầu, không hề chú ý Đông Hải rốt cuộc tại sao đột nhiên mất mát, quay đầu nhìn Cơ Phạm: “Phạm Phạm mình thật sự rất nhớ cậu à ~ sau cấp ba cũng không gặp nhau nữa! Viết thư cho mình cũng không viết…”

 

“… Ân… Cấp ba bận rộn lắm, không cẩn thận đánh mất địa chỉ… Nhân tiện…” Cơ Phạm có chút xin lỗi đối với Phác Thuận Anh cười cười, nàng cũng sang sảng cười tỏ vẻ không sao ta tha thứ cho ngươi rồi.

 

Mọi người yên lặng nhìn Chung Huyễn hàn khí vây quanh ngày càng lớn, liền đồng tình nhìn nhau.

 

Hai người vừa lại hàn huyên một hồi, Khởi Phạm ngồi một bên cảm giác nhàm chán, quay đầu kéo áo Thuỷ Nguyên, thấp giọng nói chính mình có chút đói bụng. Thuỷ Nguyên ngẩng đầu nhìn đồng hồ, quả thật cũng nhanh đến giờ ăn cơm rồi, nhân tiện nhẹ ho nhẹ hai tiếng, cắt đứt Phác Thuận Anh đang thao thao bất tuyệt: “… Chúng ta trước đi nấu cơm đi, để vừa ăn vừa trò chuyện.”

 

Cơ Phạm gật đầu, quay đầu đối với Phác Thuận Anh nói nàng ngồi một lát, ta đi nấu cơm. Sau đó đứng dậy hướng phòng bếp đi đến.

 

Mọi người cùng nhau theo Cơ Phạm chen vào trong phòng bếp. Phòng khách chỉ chốc lát còn lại Chung Huyễn, Hách Tể cùng Thái Mẫn ngồi xem cảnh náo nhiệt kia, còn có Khởi Phạm, Thuỷ Nguyên cùng Chung Vân bị Cơ Phạm hạ lệnh cấm bước vào phòng bếp, oh đương nhiên Khởi Phạm cùng Thuỷ Nguyên không phải xem náo nhiệt, chỉ là không thích vào bếp thôi.

 

Chung Huyễn nhìn một chút Phác Thuận Anh ở bên cạnh, quay đầu cũng muốn đứng dậy đi vào bếp, lại bị nàng nhẹ nhàng kéo kéo tay áo: “… Cái kia, Chung Huyễn đại ca?”

 

Bất đắc dĩ quay đầu ân một tiếng.

 

Phác Thuận Anh cười hắc hắc, le lưỡi: “Tôi biết anh không thích tôi rồi… Nhưng là tôi cùng Phạm Phạm thật sự chỉ là bạn tốt ah… Nếu không, tôi nói cho anh nghe một ít chuyện khi bé của Phạm Phạm, anh đừng ghét tôi có được hay không?”

 

Thái Mẫn ở một bên nghe nói như thế không nhịn được nhân tiện cười nhẹ một tiếng.

 

Phác Thuận Anh tính cách đại khái chính là nguyên nhân Cơ Phạm nhiều năm như vậy cũng nguyện ý đem nàng coi như bạn tốt cùng muội muội. Tùy tiện, có đôi khi vừa lại ngốc nghếch, chung quy quan hệ bằng hữu vẫn tốt hơn.

 

Bọn họ hai người quen biết nhau lúc Thái Mẫn còn chưa có sinh ra, chờ cậu biết nhận thức thì trong nhà đã thường xuyên có cô nương này rồi, rõ ràng so với mình lớn hơn nhưng lại chưa bao giờ xem là tỷ tỷ, theo chân bọn họ huynh đệ mấy người cũng như bạn thân.

 

Hiển nhiên vốn là không nghĩ tới Phác Thuận Anh như vậy nói ra, Chung Huyễn cũng ngẩn người, rốt cục cảm giác được chính mình cùng một cô gái so đo là rất kỳ cục, hắn liền thấp giọng nói: “Xin lỗi, tôi không có ghét cô…”

 

“Sao? Thật sự ah~!” Phác Thuận Anh cao hứng cười cười. Thân thủ tại chính mình bên người móc ví ra, sau đó rút ra ảnh chụp đưa cho Chung Huyễn: “Nọ vậy… Chung Huyễn đại ca, cái này tôi tặng cho anh, đây chính là bảo bối của tôi, anh nhớ giữ kĩ oh ~ “

 

Chung Huyễn tò mò tiếp nhận ảnh chụp để xem,liền sau đó lặng đi một chút.

 

Ảnh chụp vốn là Cơ Phạm thời trung học, là bộ dáng ngủ gật. Ảnh chụp có chút mờ, không khó nhìn ra là chụp lén.

 

Chung Huyễn có chút buồn cười quay đầu nhìn Phác Thuận Anh, người nọ cười hì hì lặng lẽ nói: “… Trung học là lúc tôi thích Phạm Phạm, bất quá cậu ấy vẫn xem tôi là muội muội, cho nên tôi sớm biết chính mình không hy vọng rồi. Này vốn vẫn nghĩ tới khi Phạm Phạm kết hôn sẽ đưa cho tân nương của cậu ấy… Bây giờ, nhân tiện cấp Chung Huyễn đại ca rồi. Chung Huyễn đại ca, quà của tôi tặng anh, nhất định phải đối với Phạm Phạm tốt oh. Tốt gấp bội”

 

Nói xong cười cười, Phác Thuận Anh cũng không đợi Chung Huyễn nói cái gì, liền nhảy về phía trước chạy hướng về phía phòng bếp.

 

Nhìn Phác Thuận Anh, Chung Huyễn cúi đầu cười cười. Trong lòng trả lời nàng:

 

Nhất định như vậy.

 

Phác Thuận Anh vào phòng bếp, vỗ vỗ ngực nói hôm nay chính mình tự mình xuống bếp, sau đó đem mọi người đang nháo loạn đuổi ra. Chỉ có Cơ Phạm là ở lại.

 

Nhìn Phác Thuận Anh tiến vào phòng bếp xong, Thái Mẫn không biết tại sao nhân tiện cảm giác được chính mình dạ dày có điểm không thoải mái.

 

“… Ta đột nhiên nghĩ tới món điểm tâm Thuận Anh nấu…” Bị ngộ độc qua hai lần Đông Hải đều nhanh bị ám ảnh, một bên nhìn Hách Tể một bên bất an ôm cánh tay. Người kia cười khan hai tiếng, nói nọ vậy cũng chung quy không thể đem nàng từ phòng bếp đuổi ra oh.

 

Mọi người trong phòng khách đều chìm vào im lặng. Trừ ra Khởi Phạm không biết phát sinh chuyện gì, kỳ quái nháy nháy hai mắt nhìn bọn họ.

 

“… Ăn cơm thôi ~ “

 

Ngồi như pho tượng bất động bỗng dưng mọi người nghe được Phác Thuận Anh gọi liền không tự chủ được mà run rẩy. Chỉ có Khởi Phạm nghe nói có thể ăn cơm rồi, cao hứng nhảy xuống ghế sa lon kéo Thuỷ Nguyên đến bàn cơm.

 

Mọi người không cam tâm tình nguyện dần dần kéo vào bàn ăn.

 

Kết quả chứng kiến trên bàn cơm cũng không có hắc ám như trong tưởng tượng, trái ngược lại toàn màu sắc hấp dẫn, cũng đều ngẩn người.

 

Đứng ở bên cạnh bàn Cơ Phạm cũng vẻ mặt khó tin: “… Nguyên liệu nấu ăn đều là đệ chuẩn bị … Đệ xem nàng nấu… Hẳn là không có vấn đề…”

 

Phác Thuận Anh bưng món cá kho đi ra, cười ha hả đặt trên bàn, có chút đắc ý ngửa đầu: “Tôi mấy năm nay kĩ thuật nấu ăn tiến bộ rất nhiều ah ~ khi nấu đại tẩu đều nói ăn ngon ~ “

 

“… Đại tẩu? Chính Thù kết hôn rồi?” Đông Hải vừa ngồi xuống, tò mò ngẩng đầu hỏi.

 

“Oh, không, đại ca của tôi cũng xuất quỹ rồi.” Phác Thuận Anh cám ơn Cơ Phạm đưa ghế ngồi xuống, cầm lấy đũa “… Ân, Phạm Phạm cậu hẳn là có quen đi? Cường Nhân* sư phụ đó ~, gọi đại tẩu nhưng thực chất là ca phu ah~ “

 

*Cường Nhân: KangIn

 

“… … … …” Cơ Phạm đang chuẩn bị gắp thức ăn liền dừng một chút, chậm rãi thu trở về. Thuận tiện hoàn lại nhìn Chung Huyễn chuẩn bị gắp, đối với hắn nháy mắt.

 

Hay nói giỡn, Cường Nhân vốn có tiếng là điều chế dược liệu! Dùng phương pháp hóa học thí nghiệm khen nàng nấu cơm ngon có thể tin được hay sao!

 

Đông Hải nằm dài trên bàn bắt đầu hoài nghi mấy người bọn họ nơi ở có phải hay không phong thủy có chuyện, nhận thức người như thế nào cũng đều xuất quỹ rồi. Là bọn hắn quá điên cuồng, hay là thế giới này đã không lo sợ chuyện đó nữa.

 

Hách Tể buồn cười gắp cá ăn, gỡ xương sạch sẽ, đưa đến miệng Đông Hải. Kết quả cậu chỉ là nhíu nhíu mày tiếp tục rầu rỉ, xoay đầu không ăn. Bất đắc dĩ Hách Tể không thể làm gì khác hơn là chính mình ăn.

 

“… Mẫn Mẫn, em như thế nào không ăn?” Mẫn Hạo kỳ quái nhìn người yêu vẫn không nhúc nhích.”… Nhìn rất ngon ah.”

 

“… Giác quan thứ sáu của bác sĩ nói cho em biết không thể ăn.” Thái Mẫn mặt bình tĩnh nghiêm túc nói, sau đó liếc liếc mắt một cái nhìn Mẫn Hạo muốn đem thức ăn bỏ vào miệng “Khuyên anh không nên ăn, nhập viện là em cũng mặc kệ anh.”

 

Yên lặng nghe lão bà nói, hắn liền buông đũa.

 

Chung Vân ngồi kế Chung Huyễn đương nhiên đem cái nháy mắt của Cơ Phạm ngăn cản Chung Huyễn thu vào đáy mắt, mặc dù rất đói bụng, nhưng là cũng cảnh giác mà không có di chuyển đũa. Lệ Húc mặc dù không hiểu nhiều, nhưng là đầu óc đều là Phác Thuận Anh lần nọ làm điểm tâm hại chính mình trúng độc nhập viện ám ảnh, không dám động đậy đũa…

 

Thuỷ Nguyên cũng đã sớm nhìn ra động tác của Cơ Phạm, hắn liền ngăn Khởi Phạm muốn ăn, mặc dù nhìn cậu ủy khuất biểu hiện đói bụng, nhưng vẫn là không có đồng ý cho cậu ăn cơm.

 

“Ai, mọi người như thế nào không ăn?” Phác Thuận Anh kỳ quái nhìn mọi người ngay cả đũa cũng không di chuyển, nghiêng đầu hỏi.

 

Mọi người rất là ăn ý đáp: “Cám ơn, còn chưa đói!”

 

Không đợi Phác Thuận Anh mở miệng nói, trên bàn cơm trừ ra Phác Thuận Anh chính là Hách Tể đã ăn miếng cá khi nãy đột nhiên thay đổi sắc mặt, sửng sốt một hồi, đứng dậy nhân tiện hướng toilet chạy đi.

 

Đông Hải sửng sốt, cũng đứng dậy chạy theo.

 

Sau lại tìm đề tài chờ Phác Thuận Anh cơm nước xong, Cơ Phạm cùng Chung Huyễn nhân tiện mướn xe chở cô nàng về nhà. Trong nhà mọi người vừa lại hấp tấp mà tụ tập ở phòng Đông Hải, nhìn Hách Tể tánh mạng an nguy.

Thái Mẫn lắc đầu, chăm chú lo lắng theo Mẫn Hạo bàn chuyện ở lại.

From → Uncategorized

8 phản hồi
  1. Hi!!! Nhanh ghê cơ ý^^
    Càng đọc càng thấy tò mò về cái gia đình này quá. Lúc nào cũng vui vẻ, anh em hòa thuận yêu thương nhau, thích lắm ý.
    HI, vẫn đang ngóng tiếp.
    Thank you^^

  2. Haeyang^^ permalink

    Em ơi, em muốn sóng gió =))) À mà thôi, không sóng cũng được, chút gió heo may lành lạnh thôi qua là được rồi =))) Cứ ngọt vầy hoài em tiểu đường chết mất =)))

  3. Haeyang^^ permalink

    A, chị ơi, em xin lỗi, từ đầu tiên của cái comt trên sai rồi😦 Làm ơn, edit lại giúp em nhé😦

    • Yang lúc nào cũng thích ngược, từ bản chất rồi ha-_-?

      • Haeyang^^ permalink

        Đâu có, ngược chút cho đời thêm vui ấy mà :3

    • À, nói mới nhớ, ta là ta thích mấy cái vụ ghen ghen theo kiểu pink pink lắm ấy, hi, nhà này mà Đông Hải ghen lên vui phải biết ấy, kk

      • Haeyang^^ permalink

        Hải đại ca mà xù lông thì thôi rồi, cưng muốn chớt =)))) #Team_support_Hải_đại_ca_sớm_xù_lông

Trackbacks & Pingbacks

  1. [Trường Thiên] Đồng Cư Na Điểm Sự Nhi – SJ, SHINee ver | Die Mannschaft TingFeng SuperSHINeeJunior

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: